23:28
Mạn đàm về thiện và ác - Kỳ 2: Dân chủ và nền dân chủ xã hội chủ nghĩa.
Tại sao khác với các bài trước tôi luôn chọn vấn đề kinh tế
chính trị để viết thì lần này tôi lại chọn vấn đề là dân chủ. Vì dân chủ là một
điều luôn gây bức bối trong chính xã hội hiện nay, ở đâu tôi cũng thấy người ta
bàn về dân chủ, từ bà hàng nước, cho đến mấy ông chính trị thông tấn xã vỉa hè,
từ ông nông dân cho đến tiến sĩ, đều nói về dân chủ. Thậm chí quốc hội còn đang
bàn tán về dự luật biểu tình với những ý kiến, có những ý kiến cho rằng luật
biểu tình mới là dân chủ, có ý kiến cho rằng có luật biểu tình không có nghĩa
là có dân chủ. Rồi đến cả những tiếng nói trên thế giới, như từ những thế lực
phản động cũng nói dân chủ, rồi cả Mỹ và các nước Tây Âu đều nói về dân chủ ở
Việt Nam.
Tôi nghe không ít những lời bàn ra tán vào rằng Việt Nam cần
phải đa đảng mới là dân chủ, độc đảng là độc tài là độc quyền. Dân chủ, dường
như 2 chữ này đang ngày càng thấm vào nước miếng của bao nhiêu người. Tại sao
tôi lại nói là nước miếng mà không phải là máu, vì bản thân khi hô hào dân chủ,
liệu họ có hiểu dân chủ là gì không vậy, có lẽ chỉ dừng lại ở nào là đa nguyên
đa đảng, là luật biểu tình, nếu có hơn một chút thì nói là tự do báo chí, tự do
ngôn luận, Vậy thế nào là tự do báo chí, tự do ngôn luận, có ai có thể nói rõ
ràng hơn không, rồi tự do giáo dục, rồi nguyên lý 80-20 (một trong những hệ quả
của nguyên lý 80-20 cho rằng 20% dân số nắm 80% đã là công bằng) tài khi chấp
nhận rằng sự phân chia mang tính là công bằng sẵn rồi. Họ công kích chính rằng
Marx đưa ra chuyên chính vô sản là không dân chủ, rằng Lenin thực hiện độc đảng
là không tự do. Nghe có vẻ rất đúng nhỉ, nhưng liệu có chăng, hay nó chỉ là một
cái áo đẹp bề ngoài mà bên trong là trống rỗng, nếu không muốn rỗng tuếch.
Có thể bài viết này là khá đụng chạm với nhiều người, nhưng
tôi vẫn phải viết, vì có 1 nguyên tắc mà ta phải tuân theo, đó là kế thừa và
phê phán. Nguyên tắc này là thế nào: Kế thừa là nguyên nhân mà phê phán là hệ
quả, có kế thừa thì mới có phê phán được. Trước khi bạn muốn phê phán một vấn
đề gì không có nghĩa là bạn mở miệng là phê phán ngay, mà sự phê phán đó phải
xuất phát từ chính việc bạn có hiểu vấn đề không. Bản thân Karl Marx là một con
người như vậy, ông viết Tư Bản luận, phê phán chủ nghĩa tư bản không có nghĩa
là ông chỉ phê phán, Marx chỉ phê phán các mâu thuẫn trong chủ nghĩa tư bản
không có nghĩa Marx không biết chủ nghĩa Tư Bản mà bản thân do Marx biết quá rõ
về chủ nghĩa tư bản.
Đến đây có thể bạn sẽ phê phán tôi chăng, chắc chắn có rất nhiều
người muốn phê phán tôi. Được thôi tôi sẵn sàng nhưng trước khi bạn muốn phê
phán bài viết này của tôi thì mời chính các bạn đọc hết toàn bộ những tài liệu
tham khảo tôi trích dẫn dưới đây. Không chỉ đọc chay mà phải hiểu thật tường
tận tất cả các tài liệu, vì sao tôi lại nói thế vì đó mới là kế thừa và phê
phán. Tài liệu tham khảo cũng không có gì nhiều, khi phân tích bài này tôi chỉ
vận dụng trong Tư bản luận tập 2 và tập 3. Phê phán triết học pháp quyền
Hegels, Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản, Những nguyên lý của chủ nghĩa cộng sản, Chống
Duyring (các tác phẩm này viết bởi Karl Marx và Engels). Bên cạnh đó là Chủ
nghĩa Tam Dân của Tôn Trung Sơn, Bàn về Chủ nghĩa xã hội của Hồ Chí Minh. Nếu
bạn không thể làm thì bạn hãy suy nghĩ kỹ trước khi phản biện, vì không bạn
đang vi phạm nguyên tắc kế thừa và phê phán.
Bây giờ đến phần 2 trước khi vào bài viết này tôi xin phép
được nói đến văn hóa đọc sách của nhiều người trong chúng ta. Đó là khi đọc một
tác phẩm, chúng ta thường có thói quen là cưỡi ngựa xem hoa, chúng ta mong muốn
đọc nhiều đầu sách nhưng phải hiểu đó không phải là nghiên cứu, đó là xem tạp,
có thể cái gì ta cũng biết nhưng chẳng có cái gì sâu sắc cả. Đó không chỉ là
bệnh của riêng ai, mà là bệnh chung của chính chúng ta, là một bệnh nan y cần
phải chữa, là một quốc bệnh, bạn thử nghĩ xem nếu cái gì bạn cũng đọc, cũng xem
qua một ít, cái gì bạn cũng nhận thông tin nhưng chẳng cái gì sâu sắc cả thì
đầu bạn sẽ là cái gì. Đừng nhìn tôi mà nói rằng tôi dạy đời, tôi không dạy đời
mà đây chính là kinh nghiệm thực tiễn của chính tôi. Tôi còn nhớ như in cái năm
16 tuổi khi tôi tranh luận với ông ngoại mình về Nho giáo và Khổng giáo, cụ đã
từng phải mắng tôi mà nói rằng: “Đầu cháu giống như cái thùng cám lợn, vì sao
nó là thùng cám lợn, vì cái gì cũng cho vào, cũng nhét vào và nấu lên một cách
hổ lốn”. Nhưng đến giờ tôi hiểu hồi đó cụ nói đầu tôi là cái thùng cám lợn vẫn
còn nhẹ, nếu nói thẳng thắn thì đầu tôi có lẽ phải là “cái thùng rác”, vì là
“cái thùng rác” nên cái gì cũng cho vào, đồ ăn cũng có, đồ nhựa cũng có, đồ sắt
cũng có, thậm chí và đồ phế thải như phân cũng có.
Đến năm 18 tuổi, khi phê phán Lenin thì lần thứ 2 tôi lại bị
cụ mắng: cháu có biết Lenin nói gì không mà cháu phê phán, dù cháu có học thêm
50 năm nữa cũng không thể bằng Lenin” và đó là sự thật. Có người từng nói với
tôi rằng đến một lúc nào nữa thì kiến thức của Marx cũng chỉ bằng 1 đứa trẻ lớp
7, vậy câu hỏi là bao lâu, hãy nhìn xem Khổng Tử đã mất khoảng 2500 năm rồi,
nhưng đến tận bây giờ có một bậc Nho gia dám nhận mình hơn Khổng Tử, mình hiểu
hết về Khổng Tử, đến Á Thánh như Mạnh Tử cả đời học Khổng cũng không dám nhận
mình vượt thầy. Đức Phật nhập diệt đã gần 2600 năm, nhưng đến nay có một bậc
cao tăng đại đức nào có thể nhận hiểu hết ý nghĩa của toàn bộ kinh điển của Đức
Phật. Lại có người nói rằng tri thức Marx nhỏ tri thức nhân loại nên phê Marx,
vậy họ đã học hết tri thức của nhân loại chưa vậy?
Khi bạn phê phán mà không kế thừa tức là bạn đã làm cho
chính bạn tụt lùi chứ không phải tôi làm bạn tụt lùi. Vì bạn quá tự mãn, bạn cho
rằng bạn đã vượt qua tầm hiểu để phê phán, như vậy tri thức của bạn nó sẽ dừng
lại ở cái mức mà bạn cho là bạn đã hiểu hết mà thực chất bạn không hề hiểu.
Mà nguyên nhân sự tụt lùi này ở đâu, đó chính là vì bạn đọc
quá nhiều, bạn đọc không phải để hiểu mà chỉ để biết, vì thế bạn nghĩ bạn biết
nhiều mà sinh ra sự tụt lùi. Vậy nên tôi bảo chính cái văn hóa đọc này đang là
quốc bệnh, là căn bệnh với chúng ta vì nó ngăn ta tiếp cận với tri thức thực sự
mà chỉ là sự tiếp cận với bề ngoài của tri thức.
Căn bệnh thứ 2 khi nói đến văn hóa sách đó là việc đọc sách
hời hợt, chúng ta thường thích đọc các sách tổng hợp, các sách giáo trình gọn
nhẹ hơn nhiều so với nguyên bản. Một căn bệnh thường thấy ở đây chính là khi
bạn đọc giáo trình, bạn nghĩ bạn đã hiểu hết về các tác giả trong giáo trình ư?
Không. Bạn chỉ đang được nghe giới thiệu thôi, giới thiệu cũng giống như họ
đang quảng cáo vậy, còn muốn biết thực trạng ra sao, bạn phải tiếp xúc với sản
phẩm thật, và trong công cuộc nghiên cứu và đọc sách không gì khác hơn chính là
nguyên bản. Tiếp cận với nguyên bản thì bạn mới có thể biết được rằng nó khác
xa với giáo trình, bạn mới tiếp xúc thật với nguyên tác của tác giả. Giáo trình
do người đọc nguyên tác viết lại nên dù bạn muốn hay không, nó vẫn mang tính
chủ quan rất nhiều vì nó giới thiệu lại nguyên bản theo cách hiểu của tác giả
giáo trình và bạn không có được hoàn cảnh khách quan nhất trong học thuật.
Vậy bạn làm sao có thể hiểu được nguyên tác, nguyên bản viết
những gì? Tôi còn nhớ một lần đã đọc bài báo “Karl Marx dưới con mắt một
trí thức Đông Âu - Kornai János”, tôi đọc bài này khi đang nghiên cứu đến
cuốn Tư Bản tập 2. Điều làm tôi giật mình chính là ở trích dẫn sau tôi xin đưa
nguyên lại:“Những nghi ngờ của tôi cũng nổi lên liên quan đến những luận đề lý
thuyết mà Marx và các môn đồ của ông đã không bỏ qua, ngược lại được đưa ra sau
khi nghiên cứu kỹ lưỡng. Tôi chỉ nêu một thí dụ, những khẳng định của Marx được
trích dẫn nhiều lần về sự tích tụ nghèo khổ. Nói về “quy luật chung về sự tích
tụ tư bản” Marx khẳng định: “Sự tích tụ của cải ở một cực, vì thế, đồng thời là
sự tích tụ nghèo khổ, lao động thống khổ, nô lệ, ngu dốt, tàn bạo và sự thoái
hóa đạo đức, ở cực bên kia…” (Tư bản luận, I, (1867) [1967] trang 645). Các
môn đồ của Marx thường nói về sự nghèo khổ tương đối và tuyệt đối của giai cấp
lao động – và điều này không mâu thuẫn với gợi ý của câu trên. Ngược với khẳng
định này, không chỉ những cảm nhận hời hợt thu được qua các cuộc du ngoạn nước
ngoài, mà tất cả các số liệu thống kê đáng tin cậy cũng chứng minh rằng mức
sống trung bình của những người sống bằng sức lao động của mình ở các nước tư
bản chủ nghĩa phát triển trong một thế kỷ đã tăng lên rất đáng kể. (Trong
khi đó tất nhiên không thể chối cãi là ở đó sự nghèo khổ cũng chẳng biến mất
đi). Đây không phải là một sự hiểu lầm nhỏ nhặt, không phải là một sự nhầm
lẫn có thể dễ sửa. Luận đề tiên đoán sự bần cùng hóa của giai cấp vô sản có vai
trò cốt yếu trong việc rút ra kết luận cuối cùng của dòng tư duy Marxian. Giả
như đúng là sự bần cùng tăng liên tục, và trở thành hàng loạt, thì sự giận dữ
của hàng triệu người đã quét sạch chủ nghĩa tư bản từ lâu rồi.”
Hay như một đoạn viết về tư tưởng của Marx được Kornai János
trình bày tiếp như sau: “Có thể, trong thời của Marx cặp đối lập dân chủ –
độc tài, nền độc tài của giai cấp tư sản hay của giai cấp vô sản mới chỉ có vẻ
là cuộc đấu khẩu. Ngày nay trong con mắt của những người đã sống và đã sống sót
dưới các chế độ chuyên quyền của Stalin, Mao, Rákosi và của những kẻ khác, thì
các từ này có nghĩa khác. Ngày nay đã có thể thấy rằng sự khinh bỉ dân chủ
trong các bài viết của Marx dường như đã chuẩn bị mặt bằng mà trên đó tòa nhà
chuyên chế Leninist – Stalinist – Maoist được dựng lên, đã làm tê liệt sự kháng
cự chống áp bức trong những tín đồ của tư tưởng Marxian.”
Bây giờ là ở một đoạn trích khác nữa trong bài: “Tôi
đưa ra vài trích dẫn để hậu thuẫn cho những điều mà tôi nhắc đến ở trên đúng là
các tư tưởng riêng của Marx (chứ không chỉ là các tư tưởng Marxian có lẽ do
những môn đồ của ông đã pha loãng hay đã hiểu nhầm chúng). Tôi trích Tư bản
luận: “Độc quyền tư bản trở thành xiềng xích của chính phương thức sản
xuất đã nảy sinh và thịnh vượng với nó và dưới nó… Giờ tận số của sở hữu tư
nhân tư bản đã điểm. Những kẻ chiếm đoạt bị tước đoạt.” (Capital Vol. 1
(1867) [1967], p. 763).
Hay một trích dẫn quan trọng khác: “... sự hỗn loạn
liên tục và những biến động chu kỳ là những thứ đi cùng chí tử của sản xuất tư
bản chủ nghĩa…” – Marx viết trong nghiên cứu về “Nội chiến ở Pháp”((1871)
[1988], p.61). Và trong cùng đoạn văn vừa được trích dẫn có thể thay cụm
từ kế hoạch chung các từ mà người ta hay nhắc đến: “… các hiệp hội hợp tác điều
tiết nền sản xuất quốc dân theo một kế hoạch chung, đặt nền sản xuất ấy dưới sự
điều khiển của mình…”
Bây giờ chúng ta hãy so sánh các luận đề lý thuyết nêu trên
với thực tế của hệ thống xã hội chủ nghĩa đã hình thành ở Liên Xô và các nước
cộng sản khác! Hai nét đặc trưng quan trọng nhất của hệ thống hiện thực chính
là cái Marx đã kỳ vọng và chỉ dẫn: 1) Đã tiến rất gần đến việc xóa bỏ hoàn toàn
sở hữu tư nhân về tư liệu sản xuất (tuy những tàn tích què quặt, bị siết chặt
của nó vẫn tồn tại đó đây), và thay vào đó sở hữu công, chủ yếu dưới dạng sở
hữu nhà nước, trở nên áp đảo. 2) Đã tiến rất gần đến việc xóa bỏ hoàn toàn điều
phối thị trường (tuy những tàn tích vẫn còn trong nền kinh tế đen và xám), và
thay vào đó kế hoạch hóa tập trung, điều phối quan liêu, nền kinh tế chỉ huy
trở nên áp đảo.”
Dừng lại ở 3 đoạn trích dẫn trên chúng ta sẽ thử đi ngoài
chủ đề với một nghiên cứu nho nhỏ thôi. Tác giả chứng minh rằng tiên đoán về sự
bần cùng của CNTB của Marx là sai: Vì đời sống công nhân không ngừng tăng lên
thì ngay trong cuốn Tư Bản tập 1 quyển 2 trang 71 Karl Marx đã viết thế này: “Khối
lượng tư liệu sinh hoạt, trong đó giá cả sức lao động được thự hiện, lại có thể
trải qua những vận động độc lập. … Sẽ không đúng nếu nói rằng tiền công (đây là
nói biểu hiện bằng tiền của nó) sẽ tăng lên, nếu nó có thể mua được nhiều sản
phẩm rẻ hơn”. Trở lại với học thuyết giá trị lao động của nó Marx nhấn
mạnh 1 điều là tiền công thể hiện qua giá trị, nếu giá trị của các tư liệu sinh
hoạt rẻ đi do tăng năng suất lao động, thì đồng nghĩa với việc khối lượng tư
liệu sinh hoạt sẽ tăng lên. Như vậy trong cuốn Tư Bản tập 2 Marx cũng đưa ra
bảng dẫn chứng cho thấy sự tăng lên của đời sống công nhân Anh khi giá hàng hóa
rẻ đi. Cái mà Kornai muốn nói là việc bạn mua thêm được nhiều hàng hóa do sản
xuất càng phát triển, năng suất lao động càng tăng nhưng Kornai lại đánh
đồng nó với việc tăng tiền công. Đây là một sự lừa lọc trong lập luận, về
bản chất Marx đã bảo chính người công nhân tự tạo cho đời sống của mình tốt hơn
bởi thông qua quá trình lao động sản xuất thì năng suất lao động càng tăng thì
khối lượng tư liệu sinh hoạt càng tăng. Lấy ví dụ với 1 đồng tiền ổn định là
vàng không có lạm phát, nếu 15 năm trước giá 1 dàn máy vi tính là 15 triệu
tương ứng với 3 cây vàng thì bây giờ giá 1 dàn máy vi tính xịn hơn rất nhiều
chỉ có giá tầm 4 – 5 triệu là 1 cây vàng. Như vậy việc đời sống tăng lên không
liên quan đến việc tăng tiền công hay không mà nó do quá trình sản xuất phát
triển. Bạn phải học thuyết giá trị của Marx là như vậy, bản thân chính Kornai
cũng thẳng thắn thừa nhận việc mình bác bỏ học thuyết giá trị của Marx, đây là
gì, là một sự lừa đảo trong học thuật để che mắt chúng ta.
Lại trở lại tiếp với tiền công, nếu những năm 1967-68, tổng
thống Bill Clinton bảo rằng ông chỉ cần mỗi tuần 20 USD là có thể tiêu pha
thoải mái, và mỗi tháng mẹ ông chỉ cần gửi ông 80 USD để ăn và ở thoải mái thì
hiện nay các bạn đi du học đều biết tiền sinh hoạt phí của các bạn ở Mỹ mỗi
tháng trung bình phải là 1000 USD để có thể tiêu pha thoải mái. Như vậy sau hơn
40 năm thì sự mất giá của tiền giấy đã là 10 lần tức 1000%. Vậy nếu những năm
1967-68, tiền công của người công nhân bậc thấp Mỹ là 500 USD/ tháng và năm
2011 tiền công của họ là tầm 4000 USD/ tháng (thu nhập bình quân đầu người của
Mỹ là 48000 USD/ năm) thì một phép tính đơn giản bạn có thể thấy tiền công của
họ thực chất giảm đi, vì sao nó phải tương ứng là 5000 USD/ tháng mới là không
đổi theo sức mua. Đây là tiền công mà Marx nói đến, nhưng nếu làm phép tính quy
đổi ra vàng là thứ tiền có giá trị thật, năm 1968 500 USD = 14,3 ounce vàng vì
giá vàng là 35USD/ ounce thì đến năm 2011, giá vàng là 1500 USD/ ounce, vậy
tiền công thực người công nhận nhận là bao nhiêu chỉ là 2,7 ounce vàng tức
là chưa bằng 1/5 của năm 1968. Vậy tiền công tính theo giá trị của họ còn
đang giảm đi, sự bần cùng hóa Marx nói là ở đây, có sai chăng?
Đến với phê phán đoạn trích dẫn 2 về chế độ dân chủ tôi sẽ
đi sâu vào trọng tâm bài hôm nay. Còn đoạn trích dẫn 3: các bạn hãy xem nhé:
xóa bỏ sở hữu tư nhân, Marx đâu có nói đến xóa bỏ sở hữu tư nhân: Marx
nói đến 2 loại sở hữu là sở hữu tư nhân và sở hữu tư bản tư nhân: sở hữu tư
nhân là gì, là mỗi người có tư liệu sản xuất riêng và tự sản xuất, còn sở hữu
tư bản tư nhân thì là gì: đó là tư liệu sản xuất chỉ tập trung trong tay 1 số
nhà tư bản thôi, còn vô sản là giai cấp lao động làm thuê. 2 loại sở hữu này
không đồng nhất với nhau mà thực chất còn đối lập hoàn toàn với nhau, loại thứ
2 tiêu diệt chính loại thứ nhất thông qua độc quyền và cạnh tranh khi mà thợ
thủ công nhỏ lẻ không thể cạnh tranh với các nhà máy, công trường sản xuất hàng
loạt. Vậy sự tiêu diệt ở đây là gì, là ngay trong sở hữu tư nhân đã và đang bị
chính sở hữu tư bản tư nhân tiêu diệt, cần gì phải đến chủ nghĩa cộng sản.
Trong Tư Bản tập 1 quyển 2 trang 318 Marx viết: “Nhưng nền sản xuất tư bản
chủ nghĩa lại đẻ ra sự phủ định của bản thân nó, với tính tất yếu của một quá
trình tự nhiên. Đó là sự phủ định cái phủ định. Sự phủ định này không khôi phục
lại chế độ tư hữu, mà khôi phục lại chế độ sở hữu cá nhân trên cơ sở những
thành tựu của thời đại tư bản chủ nghĩa: trên cơ sở sự hiệp tác và sự chiếm hữu
công cộng đối với ruộng đất và những tư liệu sản xuất do chính lao động làm ra.
Dĩ nhiên việc biến chế độ tư hữu phân tán dựa trên cơ sở lao động của bản thân
các cá nhân thành chế độ tư hữu tư bản chủ nghĩa, là một quá trình lâu dài,
gian khổ và đau đớn hơn nhiều so với việc biến chế độ tư hữu tư bản chủ nghĩa,
thực tế đã dựa trên một quá trình sản xuất xã hội thành chế độ sở hữu xã hội. Ở
kia là một số ít kẻ tiếm đoạt đi tước đoạt quần chúng nhân dân, còn ở đây thì
quần chúng nhân dân đi tước đoạt một số ít những kẻ chiếm đoạt”. Vậy bạn
nhận thấy rõ ràng Marx có bảo thủ tiêu tư hữu tư nhân không? Không. Marx
thậm chí còn bảo sẽ có sự khôi phục lại sở hữu cá nhân dựa trên cơ sở tự hợp
tác với nhau và chiếm hữu công cộng đối với ruộng đất – tất nhiên để lý
giải vấn đề này thì còn cần một nghiên cứu khác nữa và sẽ viết trong một bài
khác. Nhưng như vậy cụ thể ta có thể nhìn thấy 3 đoạn tôi trích ở trên thì đã
có 2 đoạn mà Kornai đã và đang cố tình bẻ sai các học thuyết của Marx. Điều
đáng buồn là những bài viết thế này đang qua tai một số tri thức của Việt Nam
và được họ tuyên truyền với nhau như một nghiên cứu kinh điển về Marx.
Tại sao lại có nhận thức sai lầm như vậy, chính vì cái bệnh
không bao giờ tìm hiểu nguyên bản mà chỉ thích học tóm tắt, đọc tóm tắt của
chính chúng ta. Nếu so với việc nghiên cứu nguyên bản kỹ càng đòi hỏi bỏ thời
gian và công sức thì việc đọc tóm tắt nhanh và dễ hơn rất nhiều, nó phù hợp với
tính lười và háo danh của con người, vừa muốn thể hiện biết nhiều nhưng lại ngại
bỏ công, bỏ sức ra nghiên cứu. Vậy có đáng chăng?
Mới đây tôi có nhận được 1 bài viết của 1 người tự nhận hiểu
Marx và phê phán lại quá trình phân phối giá trị thặng dư của Marx thông qua sơ
đồ kinh tế học hiện đại, tôi cũng đã viết phản biện và chỉ ra 5 – 6 điểm vô lý,
mâu thuẫn với chính học thuyết của Marx, Có dịp tôi sẽ đưa lại lên đây để tham
khảo và đối chiếu, nhưng không phải trong bài viết này. Và đến khi tìm hiểu về
người phê phán Marx kia chỉ biết Marx qua mấy cuốn sách tóm tắt thôi. Đó là một
sự thật đáng buồn về chính tình trạng đọc sách hay văn hóa đọc của chính chúng
ta, và càng đáng buồn hơn khi rất nhiều trí thức của Việt Nam lại chấp nhận và
hưởng ứng cái văn hóa đọc thế này.
Bây giờ trở về vấn đề dân chủ, đây là bài đầu tiên tôi sẽ viết
về một vấn đề liên quan đến 2 trụ cột chính trong hệ tư tưởng của Marx, đó là:
chủ nghĩa xã hội khoa học và kinh tế chính trị. Chúng ta kêu gọi dân chủ, hô
hào dân chủ nhưng liệu chúng ta có hiểu dân chủ là gì không vậy. Tôi thấy rằng
rất nhiều người cho rằng dân chủ phải cho dân có quyền được nói, quyền được tư
do cá nhân, quyền được bầu cử v…v… Lại có người cho rằng phải đa đảng để có thể
được bầu cử chọn người lãnh đạo, tránh sự độc tài của độc đảng vì đa đảng sẽ có
sự kiểm soát lẫn nhau, và đảng nào muốn được lãnh đạo thì phải được lòng quần
chúng nhân dân.
Vậy quần chúng nhân dân là ai, là bộ phận nào, là chiếm đa
số hay thiểu số? Ngay trong lập luận của bạn đã có 2 cái nhầm rất lớn, nếu
hiểu đơn giản dân chủ là nhân dân làm chủ, làm chủ cái gì: làm chủ chính hoàn
cảnh sống của mình đó là dân chủ. Cái mà bạn nói chỉ là 1 trong 3 yếu tố
tạo nên dân chủ, đó là dân quyền, không phải là dân chủ.
Một nền dân chủ thực sự là gì, mượn tạm học thuyết tam dân
của Tôn Dật Tiên tiên sinh thì chính làdân tộc, dân quyền và dân sinh. Nhân
dân phải được làm chủ trên cả 3 lĩnh vực này, đó mới là dân chủ, các bạn chỉ
đứng ở 1 góc ngồi hô hào dân chủ vậy bạn hiểu dân chủ là thế nào. Nếu theo như
triết học Marx thì sao, đối với Marx dân chủ đích thực là gì: Là con người
ta làm chủ tư liệu sản xuất, có thể lao động sản xuất vật chất tự do trong
khuôn khổ của xã hội, có thể làm chủ về thành quả lao động của mình, được quyền
bình đẳng trong giáo dục và chính trị, y tế, con người làm chủ lao động chứ
không phải làm nô lệ cho lao động thì đó mới là dân chủ nền dân chủ đích thực. Marx
khẳng định trong chủ nghĩa duy vật lịch sử mầm móng dân chủ đã có từ thời chiếm
hữu nô lệ, đó chính là chế độ cộng hòa ở Hy Lạp và La Mã, nhưng chỉ là mầm
mống, không phải là dân chủ. Vì sao? Vì vẫn có người nô lệ, họ không có quyền
gì cả và trở thành kẻ phục dịch cho chủ nô, là nô lệ của lao động, nên nó không
phải là dân chủ mà Marx nói tới. Marx cũng bảo chủ nghĩa tư bản vẫn chỉ là dân
chủ tư sản, không phải là dân chủ đích thực vì sao, vì đại bộ phận giai cấp vô
sản là nô lệ của tư bản và lao động (chú ý tư bản chứ không phải nhà tư bản, tư
bản ở đây là một phàm trù kinh tế đối lập với lao động, một lực lượng xã hội),
cái gì làm cho bạn mất dân chủ, chính là thất nghiệp. Bạn đi làm, bạn lo lắng
đồng lương, bạn lo lắng công việc, vậy bạn có được dân chủ không, nếu theo chủ
nghĩa tam dân của Tôn Trung Sơn thì bạn đang mất đi dân sinh, vậy dân chủ cũng
không có vì bạn thiếu mất một cái chân rồi.
Hãy nhìn sang thiên đường dân chủ mà các bạn hay nói là Mỹ
xem, bạn lao động với cường độ cao, bạn lo lắng phá sản, bạn sợ mất việc, vì
sao vì mất việc đồng nghĩa với việc bạn mất nhà, chế độ tín dụng của Mỹ là chế
độ cho vay tín chấp với các hợp đồng mua nhà lên đến 30-45 năm. Như vậy bạn
phải có việc liên tục, làm việc không ngừng nghỉ cả một đời người vì chỉ cần
bạn thất nghiệp thì sau một thời gian ngắn thì 2-3 tháng, dài thì một năm thì
bạn đã bị chính ngân hàng tịch thu nhà rồi. Thế có gọi là dân chủ chăng, các cụ
đã từng nói: “An cư rồi mới lập nghiệp”, bây giờ đến an cư còn không
có, nói chi lập nghiệp, bạn đi khám y tế, bạn chịu phí giáo dục cao, bạn hàng
ngày phải nơm nớp trông chờ vào bảo hiểm thất nghiệp, bảo trợ xã hội. Khi đang
thất nghiệp, có phải dân chủ không, nền dân chủ thực sự không hề có.
Tôi từng thấy nhiều bạn phê phán Lybia mất dân chủ, cái tôi
thấy đúng họ mất dân chủ thật mất đến cái mức mà họ có sở hữu nhà riêng, họ
không lo thất nghiệp như Mỹ vì phúc lợi xã hội cao, họ có nền giáo dục và y tế
công cho người nghèo, Lybia thất nghiệp cao đến mức họ phải sang Việt Nam để
nhập khẩu thêm lao động không thiếu lao động quá. Cái mất dân chủ của họ là đây
chăng, mất dân chủ là thế chăng? Bạn nói dân chủ mà bạn không hiểu dân chủ là
gì cả, bạn chỉ đang hiểu về 1 phần rất nhỏ của dân quyền, bạn cũng chẳng hiểu
dân sinh là sao, dân tộc là gì, thì cũng giống như tôi vừa nói đấy thôi, về mặt
này có dân chủ, về mặt khác không có dân chủ, nếu nói thế có khác chi một cái
kiềng 3 chân mà thiếu đi 2 chân, vậy cái kiềng đó có đứng được không hỡi những
người hô hào dân chủ tự do.
Vào vấn đề chính ta có thể thấy một điều rất rõ ràng ở đây
là sao: Trong dân chủ Marx không đề cập đến vấn đề dân tộc. Vì sao, rất rõ
ràng trong điều kiện mà Marx nói đến CNCS là trên toàn thế giới thì làm gì có
dân tộc nào đi áp bức dân tộc nào nữa, vì chung quy dân tộc xâm chiếm nhau là
để áp bức bóc lột lẫn nhau, mọi cuộc xâm chiếm dân tộc đều thể hiện tính giai
cấp rõ ràng ở đó. Vậy nên tự ngay trong CNCS thì các dân tộc đã là độc lập
rồi, nên không phải Marx không biết mà là Marx không cảm thấy cần thiết đề cập
đến trong phân tích về CNCS, dự báo hình thái xã hội tương lai, đó là cái cơ sở
của Marx. Tuy nhiên dựa trên cơ sở này, cả Lenin lẫn Tôn Dật Tiên đều nhấn mạnh
đến độc lập là đầu tiên, vì sao vì các ông đang ở trong chính CNTB, không phải
CNCS vậy nên nền độc lập quốc gia đã và luôn bị đe dọa bởi chính sự xâm lược
của chủ nghĩa đế quốc. Với nước Nga, Lenin không làm gì khác là tổ chức hồng
quân để chống lại xâm lược của nước khác, sau Stalin cũng vậy, đó là chống lại
sự xâm lược của Hitler. Đối với thuộc địa thì luận cương dân tộc và thuộc địa
của Lenin không gì khác đã đặt viên gạch đầu tiên cho chính nền dân chủ của các
nước thuộc địa. Với Tôn Dật Tiên, ông đề xướng chủ nghĩa dân tộc, làm cho dân
tộc trước tiên phải có sự độc lập về chính trị thì đó mới là bước đầu thực hiện
dân chủ. Hồ Chí Minh cũng vậy, tiếp thu từ chính tư tưởng của 2 người đi trước
trên, Bác không về làm quốc hội, không về đi tham gia nghị viện An Nam hay
chính phủ vua Bảo Đại mà là làm cách mạng tháng 8 đầu tiên.
Vậy nên khi nói đến dân chủ mà bạn không có độc lập dân tộc
thì bạn đã mất dân chủ rồi, Mỹ và Nato luôn miệng bảo mang dân chủ, tự do đến
cho Lybia, và họ mang đến gì, mang đến chiến tranh và mang dến một chính quyền
bù nhìn và một dân tộc mất độc lập, và mang đến các con tàu chở dầu tranh nhau
vào khai thác kho dầu mở với năng suất 2 triệu thùng/ ngày của Lybia. Vậy Lybia
được cái gì: được cái dân chủ hình thức, mất cái gì mất cái dân chủ thực sự vì
họ đã mất độc lập dân tộc thì còn nói gì đến cái gọi là dân chủ nữa. Tôi thấy
một quan điểm rất lạ ngay trong nhiều người Việt Nam: chúng ta đều biết Hoàng
Sa và Trường Sa là của chúng ta, chúng ta không cho phép nước ngoài công nhận
là của họ, đó là đúng, họ không có quyền khai thác tài nguyên trên mảnh đất của
ta khi chưa có sự cho phép của ta, đó là đúng và không thể phủ nhận. Nhưng ngay
trong chúng ta lại ủng hộ việc Mỹ và Nato hàng ngày đi vào, tự do khai thác,
tước đoạt hết nguồn cung dầu của chính Lybia, tài nguyên mà đáng lẽ nó thuộc về
của dân tộc Lybia chỉ để đổi lấy cái danh tự do dân chủ ảo tưởng. Vậy mâu thuẫn
chăng, hãy tự vấn lại chính lương tâm của mình xem nó có đúng không, vì một cái
danh dân chủ ảo tưởng. Hãy nhớ rằng khi đã mất độc lập thì tiền đề dân chủ sẽ
không bao giờ tồn tại vì điều cốt yếu bạn không thể làm chủ trên chính mảnh đất
quê hương mình, tài sản của dân tộc bạn đang bị kẻ khác lấy đi hàng ngày, đó là
dân chủ chăng. Không. Mà nó đưa ta quay về nô lệ và thuộc địa, ta phải đi lao
động trên chính quê hương mình nhưng không được sở hữu của cải của dân tộc
mình. Không có độc lập dân tộc thì không có dân chủ, đó là tất yếu, là chân lý
không thể thay đổi được.
Hãy trở lại với bài học Việt Nam xưa, Đảng và Bác mang lại
độc lập cho dân tộc, mang lại một nước Việt Nam độc lập như hiện nay, trong khi
chính quyền Việt Nam Cộng Hòa 2 tay dâng nước cho Mỹ, vậy đâu mới là người mang
lại dân chủ cho chúng ta? Có thể Bác Hồ và Đảng chưa đem lại cho ta một nền dân
chủ hoàn hảo như Marx nói, nhưng ít nhất đã có công đặt viên gạch đầu tiên cho
dân chủ của Việt Nam. Vậy nên ngay trong quốc hiệu của nước ta đã có Độc Lập –
Tự Do – Hạnh Phúc. Độc lập là chủ nghĩa dân tộc, Tư Do là chủ nghĩa dân quyền,
Hạnh Phúc là chủ nghĩa dân sinh, 3 cái chân đó tạo nên một nền dân chủ đích
thực và trong đó đừng đầu tiên chính là Độc Lập. Có một số người hỏi tôi rằng
có thể Việt Nam Cộng Hòa sẽ thành Hong Kong hay Singapore ở châu Á, vậy có nên
chăng. Tôi nói thẳng Hong Kong và Singapore phát triển kinh tế rất tốt, nhưng
họ có chấp nhận làm thuộc địa không, bạn hãy nhìn thật kỹ xem Singapore đang là
nước độc lập hay thuộc địa, độc lập hoàn toàn. Còn Hong Kong họ phát triển hơn
Trung Quốc đại lục rất nhiều, có người bảo là do công của người Anh, vậy tại
sao Hong Kong lại trở về Trung Quốc, tại sao nhân dân Hong Kong không phản đối
quyết định của Đặng Tiểu Bình năm 97, ngược lại họ lại rất vui mừng. Đó là một
điều cho thấy, nếu không có điều kiện tiên quyết đầu tiên là dân tộc độc lập
thì không bao giờ bạn có dân chủ. Những cái mà phương Tây bảo dân chủ hiện nay,
dân chủ tư sản mà khôn gắn liền với độc lập dân tộc thì xét cho cùng Marx bảo
nó chỉ là một sự giả tạo ở dân chủ thôi, mà đúng là sự giả tạo của dân chủ thật
sự.
(Tiếp tục cập nhật...)
|
This entry was posted on 23:28
You can follow any responses to this entry through
the RSS 2.0 feed.
You can leave a response,
or trackback from your own site.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cung cấp bởi Blogger.

8 nhận xét:
qua may moc
Có lẽ như tác giả đã nhận, tác giả đọc ít quá thật. Xin mời đọc mấy cái bài nho nhỏ tình cờ thấy ở đây để hiểu rõ hơn DC nhé
http://gocsan.blogspot.com/2011/09/what-is-democracy-1-dan-chu-la-gi.html
http://gocsan.blogspot.com/2011/09/what-is-democracy-1-dan-chu-la-gi.html
http://gocsan.blogspot.com/2011/07/politics-citizen-relationship-quan-he.html
Cái link cuối chưa thấy có tiếng Việt. Nếu tác giả bài viết biết tiếng xin dịch giùm cho nghe với
Kì 1 đọc còn thấy được, kì 2 dở tệ, quá máy móc và thiếu khách quan. Hơi mất thì giờ để đọc phần này.
Dù sao cũng cảm ơn tác giả đã bỏ công sức nghiên cứu tìm hiểu.
Đúng là để có một chế độ dân chủ đầy đủ thì thật là khó.
Ở Việt Nam hiện đã đáp ứng yếu tố/điều kiện thứ nhất (theo khái niệm của Marx) là "độc lập" và trong bài này tác giả mới chỉ nói đến yếu tố/điều kiện này mà chưa phân tích về các yếu tố/điều kiện 2 và 3 là dân quyền/tự do và dân sinh/hạnh phúc. Có lẽ tác giả sẽ cập nhật thêm về 2 yếu tố/điều kiện này trong bài tiếp theo chăng?
Chờ bài tiếp theo của tác giả. Chỉ có điều tác giả nên tìm cách viết ngắn gọn, dễ hiểu hơn.
Có kỳ 3 rồi đó Hà ơi.
Thế hả bác. Để xem. ;-)
Tớ đưa lên đây luôn đựơc không?
Bắc đưa lên đi chứ! ;-)
Đăng một Nhận xét