06:39
Bi kịch cờ vàng
.Xichloviet
Dân cờ vàng chống cộng ngày nay hùng hổ lắm nhưng trong thâm
tâm vẫn sợ và nể CS. Chiến thắng của CS đã mở mắt họ ra và dạy cho họ một bài
học quý vô cùng . Bài học về cái giá phải trả vì khinh địch. Tại sao lại khinh
địch? Đó chính là hệ quả tuyên truyền
của hệ thống tâm lý chiến chế độ Sài
Gòn.
Cú hồi mã thương nặng nề các anh chống cộng cờ vàng phải lãnh chính là những luận điệu truyền
truyền chiến tranh chính trị của chính quyền Saigon đã đập ngược trở lại lưng
họ mà hậu quả của nó vẫn tồn tại hơn ba
chục năm sau họ vẫn chưa hoàn hồn, chưa làm cho họ hết run sợ CS, sợ bóng sợ
gió, tự tưởng tượng ra mà sợ với nhau.
Nghi ngờ một tí là các anh cho rằng có Việt cộng nằm vùng. Những hiện tượng nào
không lý giải được thì các anh cho rằng CS đang xâm nhập tinh vi vào cộng đồng.
Sợ CS nhưng các anh cờ vàng lại cho rằng những gì CS làm đuợc là mình phải làm
được. Thế là các anh tìm cách bắt chước CS để chống cộng.
Hệ thống tâm lý chiến của Saigon tuyên truyền tạo ra hình ảnh anh cán binh
VC ngu đần khát máu chuyên khủng bố, pháo kích giết hại
dân lành, và hầu hết những công bộc của chế độ cờ vàng đều tin tưởng như
vậy. Những hình ảnh được tâm lý chiến
dựng lên như tù binh VC nhếch nhác không
quân phục, không giày dép đen đúa bẩn thỉu. Những chiến sĩ miền Bắc thì được họ
mô tả là “răng đen mã tấu dép râu” 7 thằng leo cây đu đủ không gãy. Họ mô tả
những người CS là những kẻ dốt nát, là những tên thảo khấu chưa hề biết đến văn
minh loài người. Người dân thành thị
trong chế độ Sai gòn cả đời chưa bao giờ được biết mặt mũi anh cán binh cộng
sản ra sao, nếu được thông tin thì hình ảnh toàn là những anh tù binh nhếch
nhác bên cạnh những anh hùng lính Cộng
Hòa hiên ngang đang nở nụ cười chiến thắng.
Tâm lý chiến chế độ
Saigon dựng lên bộ phim “Chúng tôi muốn sống” để tố cáo chinh sách cải
cách ruộng đất miền Bắc. Nó hiệu quả đến nỗi cho đến nay người ta cứ tưởng
những hình ảnh trong phim là sự thật. Hầu hết những dẫn chứng hình ảnh về sự
tàn bạo của chính sách cải cách ruông đất miền Bắc trên hệ thống truyền thông
cờ vàng đều trích dẫn từ phim này mà
hoàn toàn không hề có dẫn chứng hình ảnh nào khác. Cho đến hôm nay các anh cờ
vàng cũng vẫn dùng những hình ảnh trích trong phim này để tố cộng và tha hồ
phóng đại lên số nạn nhân. Cuốn tiểu
thuyết “ Giải khăn sô cho Huế “ do Nhã
Ca, một nhà văn tâm lý chiến được giải thưởng của Nguyễn Văn Thiệu bịa chuyện
thì được xem là tài liệu “lịch sử” tố
cộng tàn sát dân thường năm Mậu Thân ở Huế.
Hệ thống tâm lý chiến Saigon đã làm cho
nó trở thành “tài liệu” tố cộng của các
anh.
Và hình ảnh anh lính Cộng Hòa
Đối lập với những hình ảnh Việt cộng là hình ảnh anh chiến sĩ cộng hòa trang bị tận
răng oai phong lẫm liệt . Những nhạc phẩm và phim ảnh ca ngợi anh lính Cộng Hòa
phổ biến tràn lan khắp nơi mô tả anh
lính không quân đa tình hào hoa phong nhã,
anh lính hải quân lãng tử bồng bềnh nghệ sĩ hay những “anh hùng mũ đỏ” bụi bặm oai hùng. Họ mô tả
những cuộc hành quân đầy lãng mạn và cuộc đời lính đầy ắp tình cảm em gái hậu
phương.
Vào thời điểm Việt Nam hóa chiến tranh họ đặt những
trung tâm tuyển mộ nhập ngũ khắp nơi,
quảng cáo rầm rộ cho các binh
chủng bằng các hình ảnh oai hùng cùng
với số tiền thưởng đầu quân rất
hậu hĩ tùy theo mức độ nguy hiểm của binh chủng. Những nơi này tuyển mộ
vơ vét nhứng thanh niên đang còn đi học, đang được hoãn dịch hoăc đã từng trốn
lính. Việc tình nguyện nhập ngũ rất dễ dàng đến nỗi chẳng cần miếng giấy tùy
thân. Thế nên có rất nhiều trường hợp đào ngũ ở đơn vị này rồi tình nguyện vào
binh chủng khác để kếm tiền đầu quân.
Tại các trường trung học trước khi thi tú tài, trường sĩ quan Đà Lạt cho người đến tận
trường tuyên truyền chiêu dụ học sinh ghi tên thi vào võ bị. Họ nêu ra những
quyền lợi của sĩ quan hiện dịch như bằng sĩ quan tương đương cử nhân khoa
học, ra trường có bằng nhảy dù, bằng lái các loại xe, kể cả nhảy đầm. v.v. . để
đánh vào tâm lý háo thắng giới trẻ. Họ
tô vẽ hình ảnh những sĩ quan Đà lạt phong lưu lịch lãm và oai hùng. Hình ảnh
những buổi lễ gắn an pha in ra các tờ bướm cùng với những sĩ quan tương lai
lịch lãm dạo phố bên bờ hồ Xuân Hương làm cho những chàng thanh niên đang đi
học phải thèm thuồng.
Đối với các cô gái thì họ tuyên truyền hình tuợng người lính
như một tiêu chuẩn của các cô. Hình ảnh
những anh sĩ quan trẻ ngồi trên xe jeep
bụi bặm chạy trên đường phố luôn được các cô gái mơ ước. Những “anh hùng mũ
đỏ”, hay những chàng trai “tung cánh chim sắt” vào bầu trời, những chàng trai
lướt sóng gởi những chùm “hoa biển” cho các em gái hậu phương gây ấn tượng mạnh
cho giới thanh niên cả nam lẫn nữ.
Họ tuyên truyền cho
thanh niên cái nhìn về quân đội như một nơi đầy ắp những quyền lợi, được mọi
người kính nể mà không gợi ra một lý
tưởng nào. Mục đích chiến đấu của lính Cộng Hòa được tuyên truyên chỉ là chống
cộng sản xâm lược, bảo vệ tự do, rất mơ hồ không thuyết phục được thanh niên
cho nên họ phải ra sức tạo ra hình ảnh
anh lính với những tố chất đẹp đẽ có thể chất kích thích tuổi trẻ. Người thanh
niên vào lính không vì lý tưởng cao cả nào mà chỉ muốn “thỏa chí tang bồng” .
Có rất nhiều học sinh bỏ học để đăng lính vừa có tiền đầu
quân vừa thỏa chí tang bồng như họ tưởng tượng.
Quần áo người lính xuất hiện trên đường
phố phải được ủi thẳng nếp và hồ cứng, giày bốt đờ sô phải đánh xi bóng
loáng làm cho hình ảnh người lính rất đẹp dưới mắt giới trẻ. Nhiệm vụ của người
lính được giới trẻ hiểu như là trừ gian diệt bạo, giang hồ hành hiệp kiểu quân
tử Tàu mà không được trang bị một lý tưởng vững chắc nào. Chính cái động cơ đi
lính như thế đã làm cho quân đội Cộng Hòa rất dễ tan rã khi đối mặt với hiểm
nguy.
Chính cái kiểu tuyên truyền chú trọng vào ca ngợi hình thức đã làm cho không ít thanh niên vỡ
mộng khi đối diện với thưc tế chiến truờng làm suy giảm rất lớn đến sức chiến
đấu. Khi chiến trường không như mộng mơ phải đối diện với hiểm nguy hằng ngày,
sống nay chết mai lại không có động cơ
chiến đấu họ trở nên bất cần đời,
tìm cách đào ngũ.
Cú hồi mã thương từ hệ
thống tâm lý chiến
Vì xem Việt Cộng là thảo khấu, là bọn thổ phỉ cộng với sự
bất đắc chí vì vỡ mộng cho nên trong những duộc hành quân càn quét vào những
ngôi làng những anh lính Cộng Hòa là những kiêu binh vô tư cướp phá hoa màu gia
súc, hãm hiếp người dân, chỉ cần có nghi vấn là người dân đối diện với tra tấn
dã man. Trong cuộc chiến đấu với du kích Việt cộng họ ở ngoài ánh sáng, còn
Việt cộng trong bóng tối thoắt ẩn thoát hiện. Họ không phân biệt được đâu là
dân thường đâu là việt cộng. Khi bị tấn công có thương vong họ điên cuồng lùng
sục và tra tấn bất cứ người dân nào để truy tung tích việt cộng trả thù. Cứ như
thế người dân càng ngày càng căm thù họ và lén lút nuôi chứa Việt cộng. Điều này giải thích tại sao hầu hết vùng nông
thôn VN đều do VC kiểm soát và họ thất bại là điều tất yếu.
Ngược lại người chiến binh Bắc Việt khi nhập ngũ được tuyên
truyền về những khó khăn sẽ phải đối diện kể cả hy sinh tính mạng. Họ được huấn luyện nhìn về phía trước để giải
phóng đất nước, có như thế họ mới nhanh chóng được đoàn tụ gia đình. Họ có mục
tiêu để tiến tới, họ có lý tưởng để cầm súng. Hình ảnh người lính rất đơn giản
chỉ là người chiến sĩ giải phóng giản dị kiên cường bất khuất và ngùn ngụt tinh thần chiến đấu.
Những luận điệu tuyên truyền tâm lý chiến về đối phương và
về sự phồn vinh của “thế giới tự do” đã làm
mơ ngủ hầu hết những người lính và các công bộc của chế độ Saigon và hậu
quả của nó theo họ sang tận nước Mỹ đến nỗi mấy chục năm sau mà họ vẫn chưa hiểu ra được tại sao họ phải
bỏ chạy, cho đến nay họ vẫn luôn than trách rằng “CS cưỡng chiếm miền Nam”.
Ngày 30.4.75 cả một quân đội còn nguyên súng ống máy bay tàu
chiến từng được hệ thống tâm lý chiến nổ
là đứng hạng tư thế giới tan rã nhanh chóng. Những bức ảnh còn ghi lại cuộc tháo chạy chen
chúc hỗn lọan. Lính Cộng Hòa cởi quần cởi
áo giữa đường vứt bỏ súng ống quân trang tháo chạy như đàn vịt. Chưa có
một quân đội bại trận nào trên thế giới nó nhếch nhác thảm hại nhục nhã đến như
thế. Họ cởi quần áo để họ ẫn lộn với người dân không bị đối phương phát hiện
khi đào thoát, bộ máy tâm lý chiến đã làm cho họ tưởng tượng mối hiểm nguy ghê
gớm khi lọt vào tay Việt Cộng và bằng mọi giá phải chạy thoát thân khỏi vùng
Việt Cộng kiểm soát, từ đó biến thành cuộc tháo chạy hỗn loạn chưa từng
thấy trong lịch sử chiến tranh thế giới .
Một số lính tráng cởi quần áo bỏ chạy nhưng tay vẫn cứ phải che cái chữ
“sát cộng” đã lỡ xăm trên cánh tay. Tất cả phần lớn đều do cú hồi mã thương từ
tâm lý chiến.
Mặc dù quân Bắc Việt chiến thắng nhưng họ vẫn khiêm tốn và
có tinh thần kỷ luật rất cao. Không hề có cướp bóc trả thù xảy ra khi họ chiếm Saigon . Không hề có tắm máu, không hề có rút móng tay,
không hề có bắt các cô gái gả cho thương binh như bộ máy tâm lý chiến Saigon tuyên truyền. Lúc này thì các anh cờ vàng đã thở
phào nhẹ nhõm. Hoàn hồn lại, các anh bắt đầu
chê bai lính Bắc Việt cù lần,
rừng rú không biết sử dụng cái toa lét.
Rất nhiều những câu chuyện truyền miệng
nhau để mỉa mai anh bộ đội quê
mùa, thả cá vào bồn cầu, rửa rau trong bồn tiều v.v….
Quả thật các tiện nghi thành phố kiểu Mỹ đã làm choáng ngợp
các chiến binh Bắc Việt và họ thật sự ngạc nhiên với đuờng phố thành thị Miền
Nam nhưng điều quan trọng là họ đã thích nghi nhanh chóng và làm nhiệm vụ quân
quản một cách xuất sắc, không để xảy ra cướp bóc hỗn lọan, trật tự xã hội được
vãn hồi nhanh chóng chưa từng thấy. Cả triệu quân của chế độ Sai gon tan rã
nhưng không hề có biến lọan, ngày 01.5.1975, nghĩa là chỉ 1 ngày sau khi cắm cở
trên dinh Độc Lập. họ đã có thể tổ chức thành công một cuộc mít tinh trật tự
với hàng chục ngàn người trước Dinh Độc Lập tràn đến tận sân Hoa Lư.
Chạy sang Mỹ có thì giờ ngẫm lại các anh cờ vàng mới thấy những nguời CS chiến đấu rất hiệu quả và thực chất hơn hẳn quân đội
của họ. Để có một quả pháo mà bắn họ phải bỏ biết bao nhiêu công sức và xương
máu để vận chuyển nó hàng ngàn cây số. Họ chắt chiu từng viên đạn, từng miếng
lương khô. Không cần nón sắt, không cần bốt đờ sô không cần trực thăng vận, họ
trèo đèo vượt suối cả ngàn cây số và tất cả đều nhìn ra phía trước. James G.
Zumwalt một cựu binh Mỹ viết trong hồi ký BARE FEET, IRON WILL rằng quân Mỹ chiến đấu nhưng luôn nhìn về
phía sau là hậu phương của họ và mong
mỏi ngày về còn đối phương thì nhìn về phía trước mong đánh đuổi họ càng sớm
càng tốt. Đó là lý do tạo nên sức mạnh quân đội Bắc Việt làm nên chiến thắng.
Bắt chước CS để chống cộng
Các anh cờ vàng nhận ra sức mạnh của CS thì đã quá muộn, khi
đã ngồi ở tận xứ người mà ngẫm sự đời. Nhận thấy rất nhiều đồng hương còn đang
cay cú CS, những năm đầu sau 1975 một
số anh cờ vàng bắt đầu bắt chước CS lập ra “chiến khu” để chụp hình bịp đồng
hương. Ngày xưa Việt Cộng khởi nguồn từ chiến khu nên ta cũng phải có chiến khu.
Thế là họ bắt đầu tưởng tượng ra cái chiến khu phục quốc. Họ cũng cái khăn rằn
quấn cổ y như du kích quân từng làm, cũng mặc bà ba đen y như hình ảnh Việt
cộng được tâm lý chiến tuyên truyền. Cả một quân đội được dựng lên bằng tiền
của Pháp, Mỹ mà không trụ nổi thế mà các anh này bắt đầu lại bằng con số không
lại hoạt động bằng tiền đi xin của đồng hương.
Khối người nhận ra mình bị bịp thì đã muộn, chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Chiến thắng kỳ diệu của CS làm các anh cờ vàng cứ ngớ người
ra dụi mắt mãi mà vẫn tưởng như ngủ mơ.
Vừa mới hôm trước còn nhảy đầm được ở Saigon thì hôm sau Việt cộng đã
tràn ngập mà người ít theo dõi tin tức không thể nhận ra có dấu hiệu nào là Saigon thất thủ nhanh đến thế.
Thế nhưng sang đến Mỹ các anh cờ vàng vẫn không chịu công
nhận là Người CS chiến thắng và cũng không nhìn nhận là CS giỏi. Các anh vẫn
cho rằng CS “ăn may” và sở dĩ CS chiến thắng là vì CS giỏi bịp dân, giỏi nói
láo giỏi lươn lẹo chứ dốt nát như CS không thể nào thắng Mỹ được. Các anh tìm đủ mọi lý lẽ để biện minh cho cái
thất bại cay đắng tủi nhục của mình mà không bao giờ chịu “tâm phục khẩu khục”
đối phương. Đây cũng là hậu quả của
những viên thuốc tâm lý chiến ngày xưa đầu độc các anh.
Cay cú nên các anh kêu gọi “phục quốc” . Muốn thế phải có
tiền, thế là các anh suy luận rằng : Việt Cộng nó bắt đầu kháng chiến từ trong
rừng thì ta cũng phải bắt đầu từ trong rừng. CS nó nói láo để bịp dân thì ta
cúng phải nói láo. Thế là các anh lên kế hoạch nói láo là các anh có cả ngàn
quân ở mật khu trong rừng. Các anh mặc áo bà ba quấn khăn rằn chụp hình cho nó
gây ấn tượng rồi các anh nói láo là dân
trong nước đang ngùn ngụt căm thù chỉ chờ các anh về là nổi dậy. Các anh phải
nói láo để kiếm tiền. Các anh nghĩ rằng
là nếu có tiền các anh sẽ có chiến khu như Việt Cộng và các anh sẽ làm
được điều gì đó cho bà con tin và để kiếm tiền tiếp.
Các anh cờ vàng từng chứng kiến các cán binh VC tù chính trị của chế độ Cộng
Hòa rất hiên ngang bất khuất mà các anh không thể hiểu nổi tại sao. Các anh
được tâm lý chiến tuyên truyền rằng CS
có biệt tài “nhồi sọ” làm cho con người u mê
mù quáng. Thế nhưng chính các anh cũng phải thầm thán phục sức chịu đựng và ý chí kiên
cường của họ. Trong tù thì tù chính trị
nó có vẻ “danh giá “ hơn các tù khác vì họ có mục tiêu lý tưởng, họ bị bắt do
chống lại chế độ bằng nhiều cách khác nhau và bị bắt. Tù chính trị có đủ hạng
người, từ cậu SV đến anh xích lô làm giao liên, từ nhà sư đến các cán bộ đặc
công nội thành. Sau chiến tranh VN họ
lập ra hội cựu tù chính trị Côn Đảo, Phú
Quốc, v.v … để cùng nhau ôn lại quá khứ đau thương và giáo dục truyền thống cho
lớp trẻ.
Các anh sĩ quan cờ vàng thì khác hẳn . Chiến tranh kết thúc
các anh vào tù là do các anh phải tự
động nộp mạng để vào tù chẳng có ai bắt các anh cả. Các anh vào tù không anh
nào có tính chất chính trị. Các anh đã
thua trận các anh không bao giờ được xếp loại tù chính trị. Thế nhưng sang Mỹ
các anh nhận vơ lập ra cái gọi là “Hội cựu tù nhân chính trị “ cho nó oai. Ở tù
vì là bại binh bị bắt nhốt thì nó nhục nhã ê càng quá cho nên các anh tìm cách
tự sướng với nhau bằng cách chơi chữ bằng cách phong cho nhau cái nhãn “tù
chính trị”. Một lần nữa các anh lại bắt
chước ăn theo CS nhưng quá vụng về rồi.
Người ta thường lầm tưởng trò biểu tình chống cộng là sáng
kiến độc quyền của các anh cờ vàng nhưng không phải thế, các anh cũng bắt chước
học đòi theo CS nốt. Tuy nhiên cái khác nhau là CS phát động biểu tình thì hiệu
quả ngay và gây chấn động mạnh đến nhà cầm quyền Saigon, còn các anh thì gãi
ngứa CS cúng không được.
Ngày xưa, CS phát động những cuộc biểu tình rất có hiệu quả,
người dân, SVHS xuống đường rầm rộ bằng
nhiệt huyết và sức mạnh đoàn kết to lớn làm cho chính quyền Cộng Hòa của các
anh thất điên bát đảo, nhưng khó mà tóm được anh Việt Cộng nào lãnh đạo đoàn
biểu tình. Ngày nay thì chỉ có các anh xuống đường biểu tình với nhau, chẳng
phát động được ai. Thiếu quân các anh trưng dụng cả con nít cho nó đeo khẩu
hiệu lên cổ để lấy con số. Anh nào hung
hăng vênh váo nhất cứ cố chường hết cả
mặt ra để chứng tỏ ta quan trọng nhất,
để cho CS nó chấm điểm. Các anh u mê đến nỗi không hiểu tại sao các
anh biểu tình 36 năm mà CS nó cứ trơ
trơ, trong khi ngày xưa nó biểu tình chính phủ ta một phát là rung động đến tận
nước Mỹ.
CS nó tuyên truyền cho dân là các anh bán nước để kích động
lòng dân. Nó nói không sai. Các anh ăn lương Mỹ làm theo lệnh Mỹ, nó cắt viện
trợ thì các anh than khóc, Mỹ bảo ký hiệp định xếp anh ở hàng chiếu dưới thì các anh chẳng dám cãi dù rằng hiệp định quá
nhục và bất lợi cho các anh, Mỹ chạy thì
các anh chạy theo. Các anh để Mỹ muốn làm gì thì làm trên đất nước các anh kể
cả giết đồng bào anh để đổi lấy những đồng đô la Mỹ thì không gọi các anh là
bán nước thì gọi là cái gì?
Sang Mỹ ngồi với nhau các anh bảo nhau rằng nó bảo mình bán
nước thì mình cũng phải tố nó bán nước
mới được, nhưng nó bán cho ai? Thế là
các anh dựng đứng lên việc CS bán nước cho Tàu. Các anh cứ tưởng dựng đứng như
thế thì người ta tin các anh. Xui cho các anh là internet nó ra đời và phát
triển vũ bão, nó cứ vạch trần tênh hênh
bộ mặt nói láo đểu cáng của các anh ra. Nếu có ai hỏi CS nó bán đất lấy
được bao nhiêu? Các anh chỉ biết ú ớ nói chung chung cho nó qua chuyện. Các anh
bắt chước CS nhưng chỉ biết bắt chứớc như con khỉ trong rạp xiếc, chẳng có tí
chất xám nào thì chống cộng thế nào được đây?.
Trị bệnh phải dùng thuốc
Gần 4 thập kỷ rồi mà trong đầu các anh cờ vàng vẫn còn nỗi
ám ảnh mang tên Cộng Sản. Nỗi ám ảnh này nó làm lu mờ lý trí các anh khiến các
anh suy luận theo kiểu đã là CS thì phải độc tài dã man tàn bạo, phi dân chủ,
chà đạp nhân quyền, đàn áp tôn giáo, đè đầu cưỡi cổ người dân v.v…
Từ cái tiền đề được tâm lý chiến đóng đinh vào não các anh như thế cho nên nếu có ai đưa
ra hình ảnh người CS khác với những điều các anh nghĩ là các anh cho rằng tuyên
truyền cho CS. Con cái các anh suy nghĩ khác các anh các anh cũng cho rằng bị
văn hóa vận CS tuyên truyền. Đối với các anh thì CS không bao giờ tốt và
không thể tốt được, nếu có ai nhận thấy
CS tốt ở điểm nào thì các anh suy luận là CS giỏi tuyên truyền, giỏi bịp, giỏi
nhồi sọ.
Rất nhiều đồng bào như các anh đã giải được cái hậu quả độc
hại của liều thuốc tâm lý chiến ngấm vào
người từ ngày xưa bằng cách về VN xem CS nó thế nào và họ hầu như ai cũng đã
trút đi được nỗi tự kỷ ám thị nặng nề đeo bám họ quá lâu rồi.
Thuốc giải có sẵn đấy,
vấn đề là các anh có chịu chữa bệnh không mà thôi.
|
This entry was posted on 06:39
You can follow any responses to this entry through
the RSS 2.0 feed.
You can leave a response,
or trackback from your own site.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cung cấp bởi Blogger.

4 nhận xét:
Nói thì bảo là nịnh chứ đọc nhiều bài của Hà Cao thấy sướng (nhiều bài thôi nhá, không phải tất cả đâu mà tưởng bở, hehe), mà những bài nơi khác Hà Cao đem về đây cũng toàn những bài đọc rất sướng. Thank Hà Cao.
:-)
Phải cho anh nhà văn ngụy hết thời Hoàng Hải Thủy và các bạn hữu chống CS điên cuồng trên Internet của anh ấy xem cái này mới được :D
TUY CÒN ĐÔI CHỖ CÒN KHIÊN CƯỠNG NHƯNG PHẢI THỪA NHẬN: VIẾT GIẢN DỊ MÀ SẮC SẢO GỚM GHÊ.
HAY !
Đăng một Nhận xét