Đề cao sự độc bản.

Hoàng Khương trong mắt Beo và Cô Gái Đồ Long



. Beo


Mỗi năm, hàng chục, hàng trăm chiến sĩ công an hy sinh tính mạng vì sự bình an  cho cộng đồng.
Không phải tất cả cảnh sát giao thông đều ra ngoài đường chặn xe làm tiền trắng trợn  như mấy vụ ở miền Trung vừa rồi. Mà thực ra, để bắt bọn sâu mọt rác rưởi ấy, cũng chính công an tự làm, ai làm thay nổi. Hãy thử đứng ở ngã tư, giữa mùa hè, chịu đựng khói bụi, tiếng ồn, nóng bức một tiếng xem cảm giác ra sao. Thịt da ai cũng là người, họ phải đứng  không chỉ một tiếng và không chỉ một ngày. Cũng hãy hình dung một ngày không có bóng họ, nơi những thành phố lớn đông đúc chật chội…

Mình biết, có những em những cháu, chui rúc rừng rú đuổi theo phạm hình sự. Đối mặt với lũ không còn tính người hàng ngày hàng giờ.

Lỗi lớn nhất của báo chí là tập trung đưa quá nhiều vào  thiểu số biến chất, dễ dẫn tới công chúng hiểu lầm, đánh đồng với  tuyệt đại đa số những  người ngày ngày âm thầm hi sinh kia.

Hoàng Khương sai rồi.

Thời buổi này mà vác tiền túi ra cho hoạt động tác nghiệp, có lẽ Hoàng Khương là hiệp sĩ sót lại cuối cùng của làng báo. Nhưng Khương làm sai phương pháp và sai chỗ, vung rìu ngay trứơc mắt thợ cả.

Thời buổi này mà còn yêu nghề đến sống chết như Khương, hẳn nhiên sẽ xao lãng tình yêu với  đứa con mới 7 tháng trong bụng mẹ, xao lãng tình  thương với bà mẹ liệt giường ở quê. Cả gia đình nội ngoại hẳn sẽ mất Tết vì những nôn nóng, muốn xã hội này trong lành nhanh hơn, muốn uy tín tờ báo khôi phục nhanh hơn, của mình Khương.
Nói đến tờ báo, lại cũng thấy Khương sai nốt. Khương phải tự nhận thức được những người như mình là những viên gạch nền móng thuyết phục bạn đọc, ngôi nhà báo chí giờ đây không chỉ toàn cướp giết hiếp với đĩ điếm trần truồng, vẫn còn đó  loại truyền thông có văn hóa, hướng dư luận xã hội vào những điều tốt đẹp ở đời. Loại truyền thông được làm nên bởi những nhà báo đâm mấy thằng gian bút chẳng tà. Bóc nốt những viên gạch nền móng, tương lai gần có thể nhìn thấy rất rõ, sẽ còn toàn rác rưởi trong nhà kia.

Ai người tử tế, chịu vào nơi tanh tưởi.
Ai người nhận lãnh, mùi tanh tưởi.

Đừng dồn nỗi ấm ức bấy nay vào Hoàng Khương, bởi  làm vậy là nhầm chỗ. Đừng đánh đồng những sơ xuất của hành động nghĩa hiệp với dã tâm của những kẻ bất lương.

Tầm nhìn xa hay gần của cơ quan hữu trách, bộc lộ  rõ, những lúc thế này.

. Cô Gái Đồ Long


Xin lỗi anh! Tối nay trên đường về, em đã đứng trước cửa Trại tạm giam Chí Hòa và khóc tới gần 1h sáng mới chạy tới nhà được. Nhìn qua cánh cổng sắt tối tăm đèn đóm đó, nghĩ tới Hoàng Khương, và rồi tất cả những gì em từng trải qua đều tưng bừng sống dậy. 

Hai ngày nay, không ngủ cũng không ăn uống gì được; em nhớ từng chi tiết từ cái đêm đầu tiên vào T.17 sống chung với hai chị giang hồ tới những ngày dài biệt giam tù túng ở B.34, phải vất vả vượt qua khúc quanh định mệnh, phải mạnh mẽ chiến đấu và chiến thắng bản thân mình. Có thể, trong rủi ro của em còn gặp được vài công an tốt và hiểu chuyện, những người mà ngày hôm nay đã trở thành bằng hữu; nhưng Hoàng Khương không chắc có được cái may mắn đó. Khi nghe chuyện ông Hải hỏi ý kiến, và Ba Đua trả lời: “Thôi, cứ để anh em ấy làm việc!”. Thì em thấy 4 tháng tạm giam của Hoàng Khương chẳng còn hy vọng gì sáng sủa sau đó. Giá như Tuổi Trẻ mạnh mẽ hơn, có những động thái tích cực, và bày tỏ bản lĩnh, lên tiếng với bạn đọc rằng: “Chúng tôi xin lỗi, dù không ủng hộ việc Hoàng Khương gài bẫy để điều tra, nhưng tất cả những gì Hoàng Khương làm, cuối cùng chỉ nhằm mục đích duy nhất là hoạt động nghiệp vụ, thu thập thông tin, chứng cứ chứ không hề có động cơ vụ lợi cá nhân nào khác”. Thay vì đăng vụ việc Hoàng Khương và Đông Anh một cách bàng quan như kiểu mấy mẩu tin xe cán chó, chó cán xe; chả khác nào vào hùa với các báo kia khẳng định những gì vừa xảy ra là đúng người đúng tội; mặc dù vẫn nhờ luật sư, vẫn bỏ cả đống tiền để thuê cãi cho Hòa, cho Khương, cho Anh. Thái độ Tuổi Trẻ hai ngày nay, khiến ông già Hoàng Khương phải làm đơn kêu xin gửi ra cho chủ thịch nước, ông cũng từ Nha Trang nằng nặc đòi vào Sài Gòn đến trước cửa báo tự thiêu. Ngọn lửa nếu bùng cháy, có thể sẽ thêu trụi cả uy tín bao năm gầy dựng của thương hiệu báo chí mạnh nhất Việt Nam này!

Tuổi Trẻ thừa hiểu, đây không phải là án kinh tế hay hình sự; vậy thì 10 Phan Trung Hoài cũng chẳng nghĩa lý gì, nói chi luật sư đi xe hơi ở biệt thự này thật ra chỉ có cái tiếng….Lúc sáng nghe đồng nghiệp Tuổi Trẻ bảo, hai hôm nay không ai làm việc gì cho ra hồn hết, mọi người đều buồn, nghĩ đến thân phận mình và ngậm cười về câu chuyện “15 triệu đồng hối lộ của Hoàng Khương”. Không thể nào phó thác sinh mệnh một phóng viên đã viết hơn 50 bài tiêu cực về công an cho công an định đoạt. Cho dù tiếng nói em lạc lõng khi nhiều bạn bè từng anh anh em em với Hoàng Khương sợ hãi tránh né, thậm chí quay lưng đạp thêm cho mấy cái chí mạng; cho dù mấy anh công an cứ luôn gọi hỏi thăm, nhắc nhở; nhưng em tin mọi người sẽ hiểu: Tại sao khi Hoàng Khương bị dẫn lên xe về Chí Hòa, anh đã gọi vợ lại cho số của em và bảo: “Hãy gọi cho người này vào bất cứ lúc nào và bất kể chuyện gì”. Hoàng Khương biết rõ, mình vừa trải qua những ngày ra sao và sắp sửa phải băng qua những đoạn đường xóc xổ như thế nào. Trong trại Chí Hòa đó, em biết rõ Hoàng Khương ắt hẳn chẳng bao giờ hối hận việc mình đã làm, nếu có thì anh ấy chỉ nghĩ về thằng con 5 tuổi bị bệnh máu trắng và đứa con gái sắp ra đời hai tháng nữa mà không có cha bên cạnh; nghĩ về mẹ đang bị thoái hóa khớp nằm một chỗ ngoài Nha Trang chưa biết con mình bị bắt. Hay cùng lắm là nghĩ về ngôi nhà trong hẻm nhỏ chưa trả hết tiền góp và một đống bệnh anh đang mang trong người. Hoàng Khương giờ đây đang sống lại những ngày em từng trải qua, nhưng chưa chắc may mắn bằng…Có một nhà báo vừa bảo: Hoàng Khương là người sót lại của rừng cười. Cánh rừng ấy sau vụ mùa này sẽ phải trụi lá. Và, em biết rằng, ai ai cũng nhớ tới nụ cười của Hoàng Khương vào buổi trưa đầu năm chói gắt 2.1.2012. Nụ cười của một người dám trả giá và tận hiến…

P/s: Cảm ơn những người bạn đã gửi tiền, gửi quà giúp đỡ gia đình Hoàng Khương!

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

Thứ lỗi, bạn có quyền đưa những gì bạn thích. Tự do!

Nhưng những kiểu viết thế này sẽ khiến HK bị khổ hơn (nếu anh ta không cố tình) mà thôi. Cái ngu của con HT nằm ở chỗ đưa tin chưa biết đúng sai ông già đòi tự thiêu. Sao mà nguy hiểm hết phần người khác như thế. Làm liên lụy biết bao nhiêu người.

Bạn nên xóa bài này đi. Có thể khi triệu tập, bắt HK, người ta chỉ làm cái cần làm chứ không phải cái cực chẳng đã mà làm. HT từ lâu là một con rắn lươn lẹo, cho dù HC có là bạn của HT cũng thế. Nhưng những gì xung quanh sẽ khiến sự việc nghiêm trọng hơn.

Quan trọng nhất là, các bạn biết nhau qua câu chữ, chén rượu, thú tiêu dao. Các bạn có hiểu được từng đường đi nước bước con người khác trong cuộc đời họ không. Nguy hiểm nằm yên trong đám lửa. Hãy dội nước thật nhẹ vào từ từ nó mới nguội và tắt. Đừng vung tay và cũng đừng bao giờ khơi nó ra.

Cuộc sống này muôn mặt, ta đang nhìn mặt nổi ... toàn bộ là mặt nổi. Và một góc cạnh nào đó, đừng bao giờ phán xét măt nổi một mình.

Mong bạn hãy xóa bài này đi!

ps: Hồi sáng thấy có đăng bức ảnh, định buồn mồm hỏi bạn HC là phóng viên, báo chí khi tuyển dụng vào học và làm việc có tiêu chuẩn về ngoại hình không thể? :))

Comment

Cung cấp bởi Blogger.