16:05
Mạn đàm về thiện và ác - Kỳ 3: Tiếp tục về Dân chủ và nền dân chủ xã hội chủ nghĩa
. Ẩn danh
(Tiếp theo Kỳ 2 )
Bây giờ sẽ đi phân tích về vấn đề dân quyền, như ở trên tôi đã nói, nếu không có Độc lập thì bạn hoàn toàn không có dân chủ. Mơ về một ước mơ viển vông khi nước ngoài đem lại dân chủ cho chúng ta là hoàn toàn không có cơ sở. Ngày hôm nay khi xem lại bản tin thời sự, thấy cám cảnh cho quốc gia Lybia khi hàng nghìn người tụ tập ở thủ đô Tripoli đòi NTC giải giáp vũ khí và thực thi dân chủ. Đây có phải cái dân chủ mà nhiều bạn hay nói đến không, một lần nữa thực tế lại cho ta thấy không có độc lập dân tộc thì hoàn toàn không có dân chủ. Tuy nhiên bây giờ ta sẽ bước sang một vấn đề mới đó là dân quyền hay cũng là tự do.
Bây giờ sẽ đi phân tích về vấn đề dân quyền, như ở trên tôi đã nói, nếu không có Độc lập thì bạn hoàn toàn không có dân chủ. Mơ về một ước mơ viển vông khi nước ngoài đem lại dân chủ cho chúng ta là hoàn toàn không có cơ sở. Ngày hôm nay khi xem lại bản tin thời sự, thấy cám cảnh cho quốc gia Lybia khi hàng nghìn người tụ tập ở thủ đô Tripoli đòi NTC giải giáp vũ khí và thực thi dân chủ. Đây có phải cái dân chủ mà nhiều bạn hay nói đến không, một lần nữa thực tế lại cho ta thấy không có độc lập dân tộc thì hoàn toàn không có dân chủ. Tuy nhiên bây giờ ta sẽ bước sang một vấn đề mới đó là dân quyền hay cũng là tự do.
Lãnh Tụ Hồ Chí Minh từng nói: “nếu có độc lập mà không có tự do, dân không được
hạnh phúc thì cái độc lập đó cũng chẳng có ý nghĩa gì”. Điều này có đúng không,
hoàn toàn đúng, và không thể chối cãi được, một số trí thức thường lấy cái Tự
Do ra để chí trích các chính thể Cộng Sản, các nhóm đối lập cũng đòi phải có tự
do, phải có đa đảng, phải tự do báo chí. Vậy lần thứ 2 nữa một câu hỏi được đặt
ra là Tự Do là cái gì, ai ở đây có thể tự nhận mình là người hiểu rõ tự do nhất
vậy. Bạn cho rằng bạn không có tự do ở các chính thể Cộng Sản chăng, bạn cho
rằng bạn có tự do ở chủ nghĩa tư bản. Cái luận điệu nhàm chán này cứ lặp đi lặp
lại đến nỗi nhiều lúc khi nghe thấy từ Tự Do phát ra tôi lại cảm thấy rùng
mình. Rùng mình vì vốn họ không hiểu cái tự do là gì, thực ra nhiều người nói không
sai ở Chủ nghĩa tư bản tự do, bạn có tự do một cái tự do vô cùng lớn lao đó là:
Tự do bán sức lao động của mình – cái tự do nằm ngay trong một cái không tự do
– đó là không tự do trong sự sở hữu cá nhân về Tư Liệu Sản Xuất. Vậy bạn bảo tự
do chăng, tại sao lại là một cái tự do nằm trong một cái không tự do vậy, khi
bạn phát biểu về tự do của CNTB chẳng nhẽ chính bạn không cảm thấy mâu thuẫn
sao. Mâu thuẫn này nằm ở đâu, nó nằm ở chính cái hạn hẹp trong nhận thức của
chính chúng ta. Chúng ta nói về Tự Do như thể chính chúng ta đã hiểu về Tự do
vậy, nhưng không bạn hoàn toàn không hiểu tự do là cái gì, bạn phát biểu về tự
do mà không hiểu chính mình đang mâu thuẫn với mình. Nếu đặt trong vấn đề dân
quyền thì hãy xem bạn có dân quyền không, có trong CNTB chúng ta có dân quyền,
dân quyền rất rõ, đó là trong CNTB chúng ta có dân quyền, đó là những quyền cơ
bản của của mỗi con người là quyền được tự do bán sức lao động, quyền không
được quyền sở hữu tư liệu sản xuất, quyền được tự do chỉ trích người khác, quyền
được tự do gây chiến tranh, quyền được xâm chiếm thuộc địa, được đem quân đội
vào đàn áp một quốc gia có chủ quyền với cái quyền được nói: Chúng tôi ném bom
để bảo vệ dân thường và dân chủ ở quốc gia đó. Đây là cái dân chủ - dân quyền
và tự do mà các bạn muốn nói tới chăng, hỡi những người kêu gọi dân chủ, tự do
và đa đảng chăng.
Trong các bài giảng về chủ nghĩa Tam Dân của mình, Tôn Dật
Tiên tiên sinh đã từng nói: nói Tự Do với người Trung Quốc là điều vô nghĩa, vì
người Trung Quốc vốn không hiểu Tự Do, tại sao người Trung Quốc không hiểu Tự
Do, bởi lẽ Tự Do không phải là một thứ xa xỉ với người Trung Quốc mà ngược lại,
nó là một thứ quá phổ biến giống như không khí vậy. Ai cũng biết Tự Do là cần
thiết, không khí cũng là cần thiết, nhưng không mấy ai thấy được tầm quan trọng
của không khí, vì sao, vì căn bản chính không khí quá phổ biến, quá dư thừa.
Lịch sử mấy ngàn năm phong kiến của Trung Quốc cũng như ViệtNam thì sự tự
do là tương đối tốt, ta có thể thấy sự thay đổi triều đại phong kiến diễn ra
nhiều, đây là thứ mà châu Âu rất khó có. Hơn nữa thứ duy nhất mà vua chúa phong
kiến phương Đông bảo vệ chỉ là vị trí ngai vàng của họ, còn những thứ khác họ
vốn không quan tâm nhiều. Người dân trong thời kỳ phong kiến chỉ có 3 nhiệm vụ
cơ bản: một là đóng thuế, 2 là bảo vệ cho một dòng tộc và 3 là lễ bái. Có lẽ
xuất phát từ chính quan điểm của Khổng Tử: “dân vi quí mà quân vi khinh” vậy
nên trong chính thời phong kiến chúng ta đã có tự do hơn rất nhiều so với châu
Âu. Ngay cả trong các vấn đề tôn giáo, chủ trương của các quốc gia phương Đông
thường là tam giáo đồng nguyên, phát triển nền văn hóa đa nguyên. Với vấn đề
giai cấp và phân tầng xã hội thì sao, chỉ cần là kẻ sĩ thì sẽ có địa vị trong
xã hội, kẻ sĩ là ai – là người học sách là học sinh. Học sinh lại là ai, ngay
trong các quốc gia phương Đông học sinh không phân giàu nghèo, sang hèn, bạn có
thể thấy người đi học rất là tự do, chỉ cần muốn họ đều có thể học. Có thể đến
đây các bạn rân chủ sẽ gào lên thời phong kiến có chia học sinh quý tộc và bình
dân, nhưng hình như các bạn không hiểu ý tôi, cái tôi nói đến là tự do học
hành, chỉ cần muốn thì ai cũng được học. Lịch sử đã cho thấy không ít những con
người nghèo hèn trong xã hội có thể thay đổi vị trí của mình trong xã hội bằng
con đường học hành, nếu nói Việt Nam có lẽ nổi tiếng nhất chính là trạng nguyên
Mạc Đĩnh Chi.
So sánh với chính châu Âu thì sao, người dân châu Âu lại chìm trong sự kìm kẹp nghìn năm, nhìn lại lịch sử của châu Âu thì ta thấy nếu như phương Đông là phong kiến tập quyền là chỉ bảo vệ quyền lợi cho một dòng tộc thì châu Âu khác, nó là phong kiến chuyên chế, là sự chuyên chế đỉnh cao, nó không chỉ bảo vệ cho một dòng tộc mà là nhiều dòng tộc. Mỗi một lãnh chúa cai quản vùng đất của mình thì có đủ mọi quyền với người dân của họ, nếu bạn còn nhớ một bộ phim về người anh hung Wallace của Scotlen đã từng đứng lên chống lại Henry Chân Dài, vua nước Anh thì bạn có thể thấy những quyền lực lãnh chúa phong kiến lớn thế nào, thậm chí ngay cả trong đêm tân hôn, người vợ không được quyền hiến trinh tiết cho người chồng của mình, người mình yêu quý mà phải hiến trinh tiết cho lãnh chúa phong kiến. Còn về tôn giáo thì sao, lịch sử đã cho thấy những tòa án xét xử dị giáo với những hình phạt dã man và tàn khốc nhất trong chính lịch sử nhân loại. Đối với châu Âu tôn giáo từ lâu đã bị biến chất, nó không còn là tôn giáo của thưở sơ khai, mà nó là gì là thần quyền kết hợp với quân quyền để đàn áp bất cứ thứ gì chống lại chính nó, dù cho là dị giáo, là phù thủy hay cả những nhà bác học vĩ đại như Copecnick, Galileo. Về đẳng cấp trong xã hội thì tầng lớp cao nhất là lãnh chúa và quý tộc, kế đến là tăng lữ và tiếp theo là hiệp sĩ. Vì sao lại là tăng lữ và hiệp sĩ đứng thứ 2 trong tầng lớp bởi họ chính là thần quyền và quân quyền bảo về chế độ, họ không phải là trí sĩ. Hãy nhìn lịch sử châu Âu, nếu anh thuộc một dòng họ làm nghề nào đó thì anh mãi mãi sẽ chỉ là người làm nghề đó, cả đời anh không được đổi nghề và con cháu anh cũng vậy. Đã là con thợ rèn thì sẽ chỉ được làm thợ rèn, như vậy ta thấy rằng sự chuyên chế của châu Âu là quá lớn, với họ tự do là không có nên họ biết quý tự do.
Lịch sử mấy ngàn năm phong kiến của Trung Quốc cũng như Việt
So sánh với chính châu Âu thì sao, người dân châu Âu lại chìm trong sự kìm kẹp nghìn năm, nhìn lại lịch sử của châu Âu thì ta thấy nếu như phương Đông là phong kiến tập quyền là chỉ bảo vệ quyền lợi cho một dòng tộc thì châu Âu khác, nó là phong kiến chuyên chế, là sự chuyên chế đỉnh cao, nó không chỉ bảo vệ cho một dòng tộc mà là nhiều dòng tộc. Mỗi một lãnh chúa cai quản vùng đất của mình thì có đủ mọi quyền với người dân của họ, nếu bạn còn nhớ một bộ phim về người anh hung Wallace của Scotlen đã từng đứng lên chống lại Henry Chân Dài, vua nước Anh thì bạn có thể thấy những quyền lực lãnh chúa phong kiến lớn thế nào, thậm chí ngay cả trong đêm tân hôn, người vợ không được quyền hiến trinh tiết cho người chồng của mình, người mình yêu quý mà phải hiến trinh tiết cho lãnh chúa phong kiến. Còn về tôn giáo thì sao, lịch sử đã cho thấy những tòa án xét xử dị giáo với những hình phạt dã man và tàn khốc nhất trong chính lịch sử nhân loại. Đối với châu Âu tôn giáo từ lâu đã bị biến chất, nó không còn là tôn giáo của thưở sơ khai, mà nó là gì là thần quyền kết hợp với quân quyền để đàn áp bất cứ thứ gì chống lại chính nó, dù cho là dị giáo, là phù thủy hay cả những nhà bác học vĩ đại như Copecnick, Galileo. Về đẳng cấp trong xã hội thì tầng lớp cao nhất là lãnh chúa và quý tộc, kế đến là tăng lữ và tiếp theo là hiệp sĩ. Vì sao lại là tăng lữ và hiệp sĩ đứng thứ 2 trong tầng lớp bởi họ chính là thần quyền và quân quyền bảo về chế độ, họ không phải là trí sĩ. Hãy nhìn lịch sử châu Âu, nếu anh thuộc một dòng họ làm nghề nào đó thì anh mãi mãi sẽ chỉ là người làm nghề đó, cả đời anh không được đổi nghề và con cháu anh cũng vậy. Đã là con thợ rèn thì sẽ chỉ được làm thợ rèn, như vậy ta thấy rằng sự chuyên chế của châu Âu là quá lớn, với họ tự do là không có nên họ biết quý tự do.
Nhưng với chúng ta, Tự do lại là cái quá bình dân. Bằng lập
luận sắc bén của chính mình, Tôn Dật Tiên tiên sĩnh đã chỉ ra cho ta thấy một
sự thật rằng người Trung Quốc vốn không có khái niệm Tư Do thật sự, kêu gọi Tự
do ở Trung Quốc là điều vô nghĩa, không ai cấm kêu gọi tự do cả, nhưng nó là
không có ý nghĩa ở Trung Quốc. Bởi vậy ông cũng chỉ ra vậy tự do là gì, người
nước ngoài nói người Trung Quốc là một nắm cát rời rạc, nhưng lại nói người
Trung Quốc không có tự do, họ mâu thuẫn chăng. Đã là nắm cát rời rạc thì không
phải không có tự do mà thực sự đó phải là rất có tự do, cái Trung Quốc cần là
gì, đó là một sự tự do thực sự chứ không phải một cái tự do giả tạo. Tự do đó
là gì, nó phải là một khối bê tông rắn chắc và kết dính chứ không phải những
nắm cát rời rạc. Cái tự do đó phải trên cơ sở là lấy tự do tập thể làm nguyên
tắc, là một sự tự do trong một khuôn khổ, là cái tự do mà tự do của người này
không xâm phạm đến tự do của người khác. Đó mới là cái tự do đích thực, hãy
nhìn vào một lập luận rất biện chứng và logic, khi bạn có tự do, bạn dùng tự do
của bạn xâm phạm tự do của người khác, làm họ mất tự do thì họ cũng sẽ lại xâm
phạm tự do của chính bạn. Vậy kết quả là cả 2 đều mất tự do một suy luận nhân
quả thôi, từ đó bạn có thể thấy rõ ràng tự do là gì, đó là bạn tự do trong một
khối đại đoàn kết chung, chứ không phải là tự do do chính sự phân tán. Một sự
tự do cá nhân nằm trong chính tự do của tập thể, chỉ cần bạn tôn trọng tự do
tập thể thì bạn chắc chắn có tự do cá nhân. Hiện nay ở Âu Mỹ, kêu gọi quyền tự
do cá nhân rất cao, nhiều bạn thấy thế cho rằng đó là có tự do, nhưng đó không
phải là tự do bởi chính tự do cá nhân của người này sẽ vi phạm tự do cá nhân
của người khác. Thực ra một tư duy rất biện chứng thì bạn tự do nhất chính là
khi bạn không vi phạm tư do của người khác, chứ không phải tự do là làm việc gì
cũng được. Vì bạn nên nhớ nếu so sánh con người với con thú thì con người có tự
do hơn hay con thú có tự do hơn. Theo cách hiểu tự do bây giờ thì con thú có tự
do hơn vì sao: vì nó có tự sinh tồn, tự do tiêu diệt lẫn nhau, tự do theo kiểu
là kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu, tiêu diệt kẻ yếu, còn con người thì sao, chúng ta bị
chế định bởi đạo đức, bởi đạo lý và bởi pháp luật. Nhưng đời sống của con người
và con thú thì thế nào, không cần nói ai cũng hiểu, cũng thế thôi, tự do nói
xét cho cùng tự do của mỗi cá nhân chính là tự do chung của tập thể, của cộng
đồng vì ta đang sống trong một cộng đồng, không phải là sống một mình trên đảo
hoang như Robinson Cruso.
Hơn nữa khi nói đến tự do, đến dân quyền thì ta phải chú ý đến 1 vấn đề nữa rất đồng hành và biện chứng với Tự Do, đó chính là bình đẳng. Bình đẳng và tự do không hề tách biệt nhau, nó đứng và quan hệ một cách biện chứng với nhau, tai sao phải có bình đẳng vì bình đẳng là mặt lượng của vấn đề, tự do là mặt chất của vấn đề, đo mức độ bình đẳng của con người trong một xã hội là một trong những đại lượng chính quyết định xem xã hội đó bình đẳng đến mức nào. Nhưng như thế nào là một xã hội bình đẳng, ai có thể nói cho tôi được không, bình đằng mà hiện nay nhiều người vẫn hiểu là gì không. Bình đẳng có lẽ cho đến giờ chúng ta nói khí chính chúng ta cũng chẳng hiểu bình đẳng là gì cả.
Hơn nữa khi nói đến tự do, đến dân quyền thì ta phải chú ý đến 1 vấn đề nữa rất đồng hành và biện chứng với Tự Do, đó chính là bình đẳng. Bình đẳng và tự do không hề tách biệt nhau, nó đứng và quan hệ một cách biện chứng với nhau, tai sao phải có bình đẳng vì bình đẳng là mặt lượng của vấn đề, tự do là mặt chất của vấn đề, đo mức độ bình đẳng của con người trong một xã hội là một trong những đại lượng chính quyết định xem xã hội đó bình đẳng đến mức nào. Nhưng như thế nào là một xã hội bình đẳng, ai có thể nói cho tôi được không, bình đằng mà hiện nay nhiều người vẫn hiểu là gì không. Bình đẳng có lẽ cho đến giờ chúng ta nói khí chính chúng ta cũng chẳng hiểu bình đẳng là gì cả.
Thực ra bình đẳng đã có nhiều người cho rằng đó là quyền tự
do tham gia ứng cử, quyển bỏ phiếu bình đẳng, quyền có thể tự do lựa chọn cho
mình người mà mình bầu. Thực ra những cái bạn nói vẫn chỉ là hình thức, tôi có thể
chỉ ra cái hình thức đó là gì, nếu như ở bất kỳ quốc gia nào ở phương Tây khi
lựa chọn tổng thống thì chúng ta đều thấy các ứng cử viên tổng thống đó đi đến
các nơi để phát biểu, để kêu gọi bỏ phiếu cho họ với những lời hứa hẹn. Nhưng
bạn xem nhé với câu truyện truyền thông thôi, ai có nhiều tiên hơn, ai nắm được
truyền thông thì người đó sẽ có lợi rất lớn, ví dụ 2 ứng cử viên A và B, A giỏi
hơn B rất đúng nhưng muốn biết giỏi hơn ra sao, thì phải thông qua năng lực làm
việc. Nhưng B nhờ có truyền thông, đi khắp nơi có thể lên truyền hình phát biểu
thì như vậy đa phần mọi người sẽ bỏ phiếu cho B chứ không phải cho A. Nếu ở đây
bạn nào học marketing thì cũng đều hiểu có 1 điều thôi rất rõ ràng và minh bạch
đó là: hiệu ứng quảng cáo, tại sao ta phải quảng cáo sản phẩm, vì như Hitler đã
từng nói lời nói thật là gì nó là những lời nói dối được lặp đi lặp lại. Việc
nắm được truyền thông thông qua tiền để quảng bá hình ảnh của mình hóa ra lại
là một cái rất không bình đẳng. Dù cho bạn có muốn công tâm đi bỏ phiểu chăng
nữa thì chính cái truyền thông, cái ti vi, cái loa đài đó lại là cái mà nó làm
cho ta nhận thức vấn đề sai lầm. Cũng giống như việc các anh em hay chê các chị
em trong việc cứ bị quảng cáo quyến rũ đi mua sắm mà thôi. Vậy ngay trong cái
nhìn như bình đẳng, công bằng thì lại rất không công bằng, không bình đẳng rồi,
nếu như một số bạn cứ bảo rằng bầu cử bên Việt Nam không công bằng vì sắp xếp
quân xanh quân đỏ thì chẳng nhẽ các bạn cũng không nhận thấy rằng bầu cử khác
cũng đâu có công bằng ví nó sắp xếp quân xanh quân đỏ sao. Cũng thế hiện nay
rất nhiều người bảo xã hội phương Tây là dân chủ, bình đẳng thế bình đẳng thế
nào khi người này dùng tư bản để nô dịch lao động của người khác, lấy tư bản để
nô dịch lao động của người khác điều đó hoàn toàn là không bình đẳng. Tôn Trung
Sơn tiên sinh trong các bài giảng về chủ nghĩa Tam Dân đã nêu ra sơ đồ bình
đẳng trong xã hội rất hay: ông bảo rằng xã hội vốn đã tồn tại cái không bình
đẳng, đó chính là vị thế của từng con người trong xã hội khác nhau, vậy bình
đẳng là gì. Tôn Trung Sơn chỉ ra những quan điểm sai lầm khi cho rằng ta sẽ đưa
họ về cùng 1 vị thế hưởng thụ vì cái này tạo nên cái gọi là chủ nghĩa bình quân
và cào bằng. Có thể xét thấy rằng chủ nghĩa bình quân và cào bằng tồn tại khá
rõ nét ở một số nước CNXH năm xưa vì sao, họ hiểu nhầm câu làm theo năng lực,
hưởng theo nhu cầu của Marx.
Thay vào đó Tôn Trung Sơn đã chỉ ra sự không thể cào bằng
trong hưởng thụ được. Điều này là đúng, ví dụ như người có trí tuệ thì dù gì vị
thế vẫn khác người không có trí tuệ. Ngay như xét trong 1 đơn vị sản xuất thì
người nào có năng lực lớn hơn và cùng lao động với cường độ và thời gian như
nhau thì sẽ được hưởng thành quả lớn hơn. Như vậy bản thân nó đã tồn tại 1 cái
không bình đẳng rồi, nhưng Tôn Trung Sơn kế thừa rất kỹ tư tưởng của Marx ở
điểm này. Ông đã đi sâu vào phân tích và cho ta thấy một điều rằng cái có thể
làm bình đẳng chính là cho họ một xuất phát điểm bình đẳng, theo ông một xã hội
bình đẳng nằm ở chính việc cho họ một xuất phát điểm cực kỳ bình đẳng chứ không
phải một kết thúc điểm bình đẳng. Xuất phát điểm bình đẳng ở đây là sao: đó
chính là họ được bình đẳng tiếp xúc với TLSX, họ được quyền lao động trong
những môi trường lao động và bình đẳng như nhau, người này không có quyền hay
khả năng đi nô dịch lao động của người khác, đó mới chính là bình đẳng, cái
bình đẳng càng tương đối bao nhiêu thì sự thật nó lại càng tiệm cận gần với
tuyệt đối bấy nhiêu. Cái mà Tôn Trung Sơn đề cập đến bình đẳng nó nằm ở chính
là việc người càng có trí thức thì kết thúc điểm càng cao hơn nhiều so với
người ít có trí thức. Điều này là tương đối đúng và nó đúng với chúng ta trong
chính giai đoạn đầu của công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, vì sao trong CNXH
thì đó là làm theo năng lực, nhưng hưởng theo tỷ lệ đóng góp lao động. Tuy
nhiên nếu bạn theo dõi kỹ các bài giảng của Tôn Trung Sơn thì bạn có thể thấy
việc Tôn Trung Sơn nói đến chủ nghĩa cộng sản như chính là một thế giới đại
đồng.
Câu trả lời được đặt ra ở đây là thế giới đại đồng nó là cái gì: thực ra nó là thế nào, cái bình đẳng mang tính tuyệt đối, cái bình đẳng của thế giới đại đồng là sao, thực ra Marx đã chỉ ra rất rõ, kể cả không có giai cấp đi chăng nữa thì sự chênh lệch trong chủ nghĩa xã hội cũng là vẫn có, đó là vì sao, nó chính là sự đối lập giữa lao động chân tay và lao động trí thức. Sự đối lập này ngay từ đầu nó đã mang tính chất tạo nên cái gọi là phân tầng xã hội. Thông thường người có trí thức sẽ được một địa vị xã hội cao hơn rất nhiều so với người không có trí thức. Và Marx bảo chỉ khi nào cái sự đối lập này không còn nữa thì sự phân biệt giữa các phân tầng xã hội mới có thể giảm bớt đi nhiều, lúc đó chúng ta mới bắt đầu tạm thời đi đến của cái giai đoạn đầu của làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Chứ không phải lúc nào cũng có thể đi vào cái gọi là làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu, mà nhu cầu ở đây là sao, nó là nhu cầu dựa trên cơ sở của nền sản xuất lúc đó, vì ta đều biết Marx từng nói sản xuất quyết định tiêu dùng chứ không phải tiêu dùng quyết định sản xuất. Vậy làm sao lại có thể gán cho ông một cái nhu cầu là vô tận được, điều này là sai so ý của Marx, chính cách hiểu sai lầm này lại đã tạo nên một thứ chủ nghĩa bình quân cũng như những lời phản biện vô cùng ngớ ngẩn vào Marx. Suốt 4 năm học về CN Marx tôi luôn cảm thấy tâm đắc nhất 1 câu: “Không sợ Marx sai, chỉ sợ ta hiểu sai Marx” và đến giờ nó vẫn đúng là như vậy. Cái xã hội bình đẳng tuyệt đối mà Marx nói đến nó dựa trên cái xã hội bình đẳng tương đối cộng thêm với việc không còn mâu thuẫn giữa lao động trí óc và lao động chân tay nữa. Nhưng để hiểu đến cái này thì còn rất xa rất xa, thực tiễn và hiệu quả nhất chính là cái mà ta đang hướng đến, làm theo năng lực, hưởng theo tỷ lệ lao động hay là mô hình bình đẳng mà Tôn Trung Sơn đã nói ra.
Câu trả lời được đặt ra ở đây là thế giới đại đồng nó là cái gì: thực ra nó là thế nào, cái bình đẳng mang tính tuyệt đối, cái bình đẳng của thế giới đại đồng là sao, thực ra Marx đã chỉ ra rất rõ, kể cả không có giai cấp đi chăng nữa thì sự chênh lệch trong chủ nghĩa xã hội cũng là vẫn có, đó là vì sao, nó chính là sự đối lập giữa lao động chân tay và lao động trí thức. Sự đối lập này ngay từ đầu nó đã mang tính chất tạo nên cái gọi là phân tầng xã hội. Thông thường người có trí thức sẽ được một địa vị xã hội cao hơn rất nhiều so với người không có trí thức. Và Marx bảo chỉ khi nào cái sự đối lập này không còn nữa thì sự phân biệt giữa các phân tầng xã hội mới có thể giảm bớt đi nhiều, lúc đó chúng ta mới bắt đầu tạm thời đi đến của cái giai đoạn đầu của làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Chứ không phải lúc nào cũng có thể đi vào cái gọi là làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu, mà nhu cầu ở đây là sao, nó là nhu cầu dựa trên cơ sở của nền sản xuất lúc đó, vì ta đều biết Marx từng nói sản xuất quyết định tiêu dùng chứ không phải tiêu dùng quyết định sản xuất. Vậy làm sao lại có thể gán cho ông một cái nhu cầu là vô tận được, điều này là sai so ý của Marx, chính cách hiểu sai lầm này lại đã tạo nên một thứ chủ nghĩa bình quân cũng như những lời phản biện vô cùng ngớ ngẩn vào Marx. Suốt 4 năm học về CN Marx tôi luôn cảm thấy tâm đắc nhất 1 câu: “Không sợ Marx sai, chỉ sợ ta hiểu sai Marx” và đến giờ nó vẫn đúng là như vậy. Cái xã hội bình đẳng tuyệt đối mà Marx nói đến nó dựa trên cái xã hội bình đẳng tương đối cộng thêm với việc không còn mâu thuẫn giữa lao động trí óc và lao động chân tay nữa. Nhưng để hiểu đến cái này thì còn rất xa rất xa, thực tiễn và hiệu quả nhất chính là cái mà ta đang hướng đến, làm theo năng lực, hưởng theo tỷ lệ lao động hay là mô hình bình đẳng mà Tôn Trung Sơn đã nói ra.
Bây giờ đến vấn đề cuối cùng đó là vấn đề dân sinh và hạnh
phúc. Các bạn nói đến dân chủ, nhưng các bạn có hiểu dân chủ nó phải gắn liền
với dân sinh không vậy, nhiều bạn cứ hô hào nào là dân chủ là được quyền biểu
tình, là dân chủ phải được quyền này quyền nọ rồi các bạn lên án nước này không
dân chủ, nước khác dân chủ. Việc có biểu tình hay không không thể quyết định
nền dân chủ một quốc gia, bạn hãy thử xem nếu người dân được biểu tình, được la
hét, nhưng cuộc sống không thay đổi thì đó có phải là dân chủ không, hay nó chỉ
là cái hình thức. Nếu bạn đồng ý với dân chủ theo kiểu biểu tình thì xin lỗi
bạn đã rơi vào cái bẫy của Bismarch. Năm xưa chính Karl Marx đã từng phân tích
rất rõ, Bismarch là ai, là thủ tướng của Đức Phổ, khi mà phong trào cách mạng
Đức lên cao thì sao: ông ta sẵn sàng không đàn áp, cho biểu tình, biểu tình một
cách thoải mái, biểu tình chán chê thì sao, ngày 1 rồi ngày 2 khí thế còn lên,
đến ngày thứ 3 rồi ngày thứ 4 cuối cùng mọi thứ lại trở về đâu đó, nó không
thay đổi và không hề thay đổi, đời sống của nhân dân có nâng cao lên không,
không hề nâng cao. Bây giờ hãy nhìn vào chính xã hội của các nước tư bản xem,
biểu tình có không, có rất nhiều, vì sao vì họ thất nghiệp, vì họ mất đất đai,
vì họ mất tư liệu sản xuất. Nhưng cái nhận được sau mỗi cuộc biểu tình là gì,
không là gì cả, hay nói đúng hơn là họ nhận được cái lời hứa suông từ chính các
chính trị gia mà thôi. Việc cải tổ dân sinh, đem lại cuộc sống hạnh phúc thực
sự cho nhân dân mới chính là mấu chốt của dân chủ.
Bây giờ hãy nhìn một cách thật khách quan, từ sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, hàng loạt các nước Đông Âu đi theo TBCN, nhưng họ có thay đổi được gì, đời sống họ tăng lên bao nhiêu, hay như Philippine thì sao năm 1978 thu nhập bình quân đầu người của họ gấp 5 lần Trung Quốc và 10 lần của ta, bây giờ thì sao, thu nhập bình quân đầu người của họ bằng 1/4 Trung Quốc và chỉ ngang với ta. Cái dân chủ mà các bạn cứ hô hào theo CNTB nó nằm ở đây chăng. Nên nhớ CNTB có những nước rất giàu, nhưng có bao giờ bạn tự hỏi họ làm giàu dựa trên cái gì, bạn không thể trả lời được vì căn bản bạn đâu có hiểu sự giàu có không phải xây dựng dựa trên 1 sự dân chủ biểu tình của các bạn, nó dựa trên 1 nền sản xuất lớn. Các nước TBCN phương Tây cũng vậy họ dựa trên 1 nền sản xuất lớn, 1 nền sản xuât toàn cầu mà ở đó họ vừa là người tham gia, vừa là người bóc lột, bóc lột từ chính các nền sản xuất của thuộc địa, đó là một cái chắc chắn. Sự bóc lột này vừa trực tiếp mà lại vừa gián tiếp, nhưng xét cho đến cùng nó vẫn chỉ là gì, là sự bóc lột của giá trị thặng dư mà thôi. Ở đây tôi không có điều kiện để giải thích bóc lột giá trị thặng dư làm gì, vì câu trả lời nằm hết trong Tư Bản luận rồi, nếu bạn muốn tìm hiểu sao không tự tìm hiểu thay vì bắt người khác phải gõ lại câu trả lời như vậy. Nếu không thì bạn đang vi phạm chính tự do của tôi đó, hỡi những người thích tự do kiểu phương Tây. Vậy nên có 1 điều rất hay khi nói đến vấn đề dân sinh: Tôn Trung Sơn tiên sinh từng nói đó là ở Trung Quốc làm gì có Tư Bản mà chống, nói chống tư bản ở Trung Quốc là không có vì sao, vì Trung Quốc là thuộc địa, toàn bộ Trung Quốc là vô sản, vậy tiên sinh đề xuất cái gì: ông đề xuất phát triển 1 nền sản xuất lớn, cho 1 phần các nhà tư bản Trung Quốc phát triển, nhưng lại ngăn cấm trở thành những nhà Tư bản lớn như kiểu Anh và Mỹ vì sao, vì Trung Quốc cần đi lên thằng CNXH, cần phải bỏ qua sự thống trị của chính CNTB mà trước tiên nó là sự thống trị trên bình diện chính trị. Việc thúc đẩy nền kinh tế hàng hóa nhiều thành phần, việc cho phép các nhà tư bản có thể phát triển là đúng với quy luật vận động của xã hội, nhưng phải ngắn nó tiến lên trở thành một nhà nước tư bản độc quyền vì xét cho đến cùng cái nhà nước tư bản độc quyền đó lại chính là cản trở cho sự phát triển của xã hội. Cái Trung Quốc cần hướng tới nó nằm ở chính cái gọi là Chủ nghĩa cộng sản, mà tiền đề của chủ nghĩa cộng sản là gì, là dân sinh, dân sinh là yếu tố quyết định.
Bây giờ hãy nhìn một cách thật khách quan, từ sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, hàng loạt các nước Đông Âu đi theo TBCN, nhưng họ có thay đổi được gì, đời sống họ tăng lên bao nhiêu, hay như Philippine thì sao năm 1978 thu nhập bình quân đầu người của họ gấp 5 lần Trung Quốc và 10 lần của ta, bây giờ thì sao, thu nhập bình quân đầu người của họ bằng 1/4 Trung Quốc và chỉ ngang với ta. Cái dân chủ mà các bạn cứ hô hào theo CNTB nó nằm ở đây chăng. Nên nhớ CNTB có những nước rất giàu, nhưng có bao giờ bạn tự hỏi họ làm giàu dựa trên cái gì, bạn không thể trả lời được vì căn bản bạn đâu có hiểu sự giàu có không phải xây dựng dựa trên 1 sự dân chủ biểu tình của các bạn, nó dựa trên 1 nền sản xuất lớn. Các nước TBCN phương Tây cũng vậy họ dựa trên 1 nền sản xuất lớn, 1 nền sản xuât toàn cầu mà ở đó họ vừa là người tham gia, vừa là người bóc lột, bóc lột từ chính các nền sản xuất của thuộc địa, đó là một cái chắc chắn. Sự bóc lột này vừa trực tiếp mà lại vừa gián tiếp, nhưng xét cho đến cùng nó vẫn chỉ là gì, là sự bóc lột của giá trị thặng dư mà thôi. Ở đây tôi không có điều kiện để giải thích bóc lột giá trị thặng dư làm gì, vì câu trả lời nằm hết trong Tư Bản luận rồi, nếu bạn muốn tìm hiểu sao không tự tìm hiểu thay vì bắt người khác phải gõ lại câu trả lời như vậy. Nếu không thì bạn đang vi phạm chính tự do của tôi đó, hỡi những người thích tự do kiểu phương Tây. Vậy nên có 1 điều rất hay khi nói đến vấn đề dân sinh: Tôn Trung Sơn tiên sinh từng nói đó là ở Trung Quốc làm gì có Tư Bản mà chống, nói chống tư bản ở Trung Quốc là không có vì sao, vì Trung Quốc là thuộc địa, toàn bộ Trung Quốc là vô sản, vậy tiên sinh đề xuất cái gì: ông đề xuất phát triển 1 nền sản xuất lớn, cho 1 phần các nhà tư bản Trung Quốc phát triển, nhưng lại ngăn cấm trở thành những nhà Tư bản lớn như kiểu Anh và Mỹ vì sao, vì Trung Quốc cần đi lên thằng CNXH, cần phải bỏ qua sự thống trị của chính CNTB mà trước tiên nó là sự thống trị trên bình diện chính trị. Việc thúc đẩy nền kinh tế hàng hóa nhiều thành phần, việc cho phép các nhà tư bản có thể phát triển là đúng với quy luật vận động của xã hội, nhưng phải ngắn nó tiến lên trở thành một nhà nước tư bản độc quyền vì xét cho đến cùng cái nhà nước tư bản độc quyền đó lại chính là cản trở cho sự phát triển của xã hội. Cái Trung Quốc cần hướng tới nó nằm ở chính cái gọi là Chủ nghĩa cộng sản, mà tiền đề của chủ nghĩa cộng sản là gì, là dân sinh, dân sinh là yếu tố quyết định.
Các bạn hô hào dân chủ, nhưng các bạn không hề làm cho dân
sinh được cải thiện, các bạn chỉ đỏi hỏi những cái rất ngớ ngẩn, đó là biểu
tình, đó là đa đảng. Thế thì các bạn sai rồi, sai trong chính cái tư duy ngớ
ngẩn của các bạn. Thực tế đã cho thấy đa đảng chưa chắc đã đi nhanh hơn độc
đảng, mà trái lại 1 nền chính trị chuyên chính lại có thể đưa đất nước đạt được
nhiều thành tựu hơn nhiều. Hãy nhìn thật kỹ mà xem nước Nhật dưới thời Minh Trị
của thế kỳ 19 chỉ mất có 30 năm để đuổi kịp các nước như Anh và Mỹ, nước Đức
Phổ của Bismarch cũng chỉ mất 40 năm. Thậm chí ngay trong thế chiến 2, Lenin
chỉ cần 20 năm công nghiệp hóa để đi bằng 200 năm công nghiệp hóa của Anh,
Hitler cần vỏn vẹn có 6 năm để đưa Đức thành cường quốc. Hiện nay thì sao, nước
Nhật sau thế chiến 2 cũng chỉ cần có 30 năm khôi phục, nhưng khi Nhật thực hiện
đa đảng và dân chủ của các bạn thì sao, từ năm 1990 đến giờ Nhật chìm trong 2
thập niên mất mát mà chính người Nhật cũng phải công nhận. Singapore , Hàn
Quốc, Đài Loan cũng vậy chỉ 1 chính quyền để làm NICS, bởi lẽ một nền chính trị
chuyên chính thực sự chỉ cần đi đúng hướng phát triển mà thôi. Cái đa đảng và
độc đảng quan trọng là ở chính cái định hướng phát triển, và đối với 1 nền
chính trị chuyên chính, chỉ cần đúng hướng, thì thành tựu của họ hơn rất nhiều
so với cái gọi là thành tựu của đa đảng vì sao, vì đa đảng hiện nay là gì, là
mỗi đảng đại diện lợi ích 1 giai cấp nào đó, 1 bộ phận nào đó trong xã hội, vậy
nên họ lên chỉ tính các chính sách có lợi cho giai cấp đó, cho bộ phận đó, sự
thay đổi chính sách liên miên chính lại là cái mâu thuẫn: mâu thuẫn giữa tự do
phát triển và không thể phát triển vì bạn có quá nhiều đường để đi. Một ví dụ
rât hay: liệu bạn đi lên đỉnh núi bằng 1 con đường nhanh hơn hay là bạn đi lên
núi bằng nhiều con đường, lúc đi đường này, lúc đi đường khác. Vậy nên Tôn
Trung Sơn đề nghị thành lập gì, thành lập hiệp thương chính trị, cái hiệp
thương chính trị là sao, nó là một nền chính trị đa nguyên, mà các đảng phái sẽ
đại diện cho từng giai cấp để thể hiện sự đóng góp của giai cấp đó đối với quốc
gia, họ đặt lợi ích của cái chung lên trên chứ không phải là việc tranh nhau
những chiếc ghế trong quốc hội. Thống nhất chỉ cần một lãnh đạo, nhưng lãnh đạo
đó là sự đóng góp chung của tất cả các đảng phái mà đại diện là chính đảng của
đa số nhân dân lao động: Quốc Dân Đảng của Tôn Trung Sơn ra đời là vì thế, và
ông đề nghị rằng không nên coi Đảng Cộng Sản là kẻ thù mà phải là chiến hữu, là
đồng chí vì mục đích của chúng ta là chủ nghĩa cộng sản. Họ đặt lợi ích cái
chung lên trên lợi ích cá biệt, vậy nên hiện nay dù Trung Quốc là Đảng Cộng Sản
lãnh đạo nhưng chưa bao giờ họ đi ngược lại với hiệp thương chính trị cả và các
đảng phái đều ủng hộ sự lãnh đạo này của Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Về hình thức
khác nhau nhưng bản chất nó lại cũng chính là chuyên chính vô sản mà Lenin đề
cập tới, bạn đừng hiểu chuyên chính vô sản là cái độc quyền và thế tập nhé, mà
nó thể hiện sự dẫn dắt chuyên nhất và đại diện cho nhân dân lao động của toàn
quốc gia đó. Còn thành quả của Trung Quốc thì sao, khỏi cần nói các bạn cũng
biết, cái gọi là nền chính trị đa nguyên nhưng không đa đảng nó nằm ở chính chỗ
này.
Đa đảng có là dân chủ không, không vì nó làm gì cải thiện
được đời sống dân sinh, chỉ khi nào nó cải thiện được dân sinh thì may ra nó
mới bước được 1/3 bước chân vào cái gọi là dân chủ. Tôi biết nhiều bạn đang
đứng ra chê bai các nước như Bắc Triều Tiên, như Cuba vì sự lãnh đạo độc đảng. Nhưng
câu hỏi đặt ra là vì sao họ nghèo, có phải do độc đảng không, hay là vì họ bị
cấm vận, nên nhớ tổng thể xã hội là trao đổi và vận động, có trao đổi thì vận
động mới nhanh, nếu Mỹ cho rằng CNCS là yếu, là sai lầm, là tất sẽ bị diệt vong
tại sao Mỹ không mở cấm vận cho Bắc Triều Tiên, cho Cuba đi, rồi tức khắc CNCS
ở 2 nước đó sẽ tự diệt vong mà, sao không cho họ tự do trao đổi và buôn bán.
Adam Smith đã từng chứng minh chuyên môn hóa và trao đổi sản phẩm lao động xã
hội là động lực của phát triển. Vậy tại sao các bạn đã học kinh tế phương Tây
không chịu mở cái đầu ra mà suy xét, giờ là thời đại nào rồi, là chuyên môn
hóa, là toàn cầu hóa, nếu cho Bắc Triều Tiên và Cu Ba mở cửa để thông thương
xem, liệu họ sẽ thay đổi ra sao, có 1 điểm mà chúng ta phải nhận thức rõ 20 năm
mở cửa và phát triển của Việt Nam nhưng hệ thống cơ sở hạ tầng và lực lượng sản
xuất của chúng ta vẫn còn thua xa 2 nước đó rất nhiều, nếu họ thực sự được mở
cửa và bỏ cấm vận. Tôi không dám nói là chúng ta sẽ bị hỏ bỏ xa bao nhiêu, sự
phát triển thật sự của một quốc gia không phải là do cái dân chủ giả tạo mà các
bạn hô hào, nó nằm ở sự phát triển của lực lượng sản xuất. Dù nói thì cũng nên
phải có cái đầu mà suy nghĩ chứ, một sự mâu thuẫn quá lớn mà chính các bạn cũng
không nhận ra sao. Mỹ không mở cửa cho Bắc Triều Tiên và Cu Ba không phải vì
CNCS quá yếu như Mỹ tuyên truyền, trái lại nó quá mạnh, 1 Trung Quốc và 1 nước
Nga đang lên là quá đủ với Mỹ rồi, Mỹ không muốn có thêm 1 Trung Quốc hay 1 Nga
nữa đâu. Họ sợ đe dọa tới chính lợi ích cá nhân của họ thôi, chung quy lại CNTB
vẫn là CNTB như Marx nói, nó luôn phải hoạt động theo kiểu cá lớn nuốt cá bé vì
nó sợ ảnh hưởng đên lợi nhuận của nó, và việc duy trì 1 chủ nghĩa tư bản độc
quyền là mục tiêu của họ vì như thế họ mới có thể bóc lột được.
Cuối cùng các bạn hô hào tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng,
và bảo Việt Nam
không có tự do tôn giáo, không có tự do tín ngưỡng. Tôi tự hỏi các bạn cái đầu
không vậy, bộ não các bạn để ở đâu rồi, Việt Nam có tự do tôn giáo, có tự do
tín ngưỡng, nhưng Việt Nam không cho phép những thứ xâm phạm lợi ích quốc gia
phát triển, đó là gì là sự lợi dụng tôn giáo để mưu cầu lợi ích riêng, để làm
cho xã hội thành mê tín dị đoạn, cản trở con đường phát triển của chúng ta. Tôn
giáo giờ gần như đã không còn tồn tại, nó chỉ là còn là cái hình thức để cho họ
lợi dụng mà thôi, nó trở thành thuốc phiện của nhân dân. Bản chất tôn giáo là
gì, Chúa là ai, thánh Ala
là ai họ không phải là ai xa lạ, họ là chính những người đức hạnh và thông
thái. Chúa, thánh Ala mong cho con người làm giống như học, đó là sống có đức
hạnh, sống vì hạnh phúc của nhân loại, chứ không phải lợi dụng hình tượng của
họ để mưu cầu lợi ích riêng. Đọc Kinh Tân Ước và Kinh Cực Ước, ta thấy sao,
chúa xây dựng nên toàn bộ vũ trụ này trong 7 ngày, vậy thì sao cả vũ trụ này
vốn là của ngài, có ai cướp của ngài đâu. Ngài cần gì phải lấy cái vốn thuộc về
của ngài, con người là con của chúa là sống trong ngôi nhà của chúa, vậy vũ trụ
bao la này đều là của chúa, liệu đức chúa trời có cần cái mảnh đất bé tí tẹo
của giáo xứ Thái Hà không. Đến cả quả địa cầu chúa còn chẳng cần nữa là, vì
sao, vì nó vốn của ngài, có ai cướp của ngài đâu. Chúa có cần các cuộc thập tự
chinh với Hồi giáo của Thánh Ala không, không vì ngài cũng chính là Ala, hình
thức thể hiện khác nhau nhưng đều là một là đấng toàn năng sáng tạo vũ trụ này.
Vậy nếu chúa xuống hạ giới thì chúa sẽ trừng phạt những ai, đầy ai xuống địa
ngục, đó chính là những kẻ đang lợi dụng chính hình tượng của ngài là những cha
đạo của giáo xứ Thái Hà để mưu lợi riêng. Họ lợi dụng cái đó để mưu lợi, họ đi
ngược với chính lời dạy của Chúa về một con người Đức hạnh, họ làm cho những
người tin theo Chúa mất lòng tin vào ngài, tội lỗi đó là không thể nói được.
Một mâu thuẫn quá lớn như vậy mà các bạn không nhận ra sao.
Các bạn thử nghĩ mà xem từ cổ chí kim đến nay, các bậc vĩ
nhân chẳng vị nào không dạy ta đức hạnh và trí tuệ cả, vậy nên cả đời học chẳng
mong cầu 1 thứ gì cho mình mà chỉ chuyên tâm vào một công tác, đó là công tác
giáo dục mà thôi. Đức Phật 49 năm thuyết pháp cũng là giáo dục, Khổng Tư bao
nhiêu năm bôn ba cũng là giáo dục, Chúa Giê Su cũng là giáo dục, Lão Tử cũng là
giáo dục, gần dây thì có Karl Marx, Engels, Lenin, thậm chí cả Tôn Trung Sơn,
Hồ Chí Minh cũng là giáo dục. Vậy nên họ đều để lại một hệ thống bài giảng và
kinh điển đồ sộ đó, vì sao vị họ đều ngộ ra chân lý nhân sinh của vũ trụ, và họ
hanh phúc vì thế, họ có một trái tim quảng đại và họ muốn chia sẻ hạnh phúc này
với toàn nhân loại nên họ đi vào công tác giáo dục, họ nhận ra rằng không gì có
thể thay đổi được con người hiệu quả bằng chính giáo dục cả. Vậy dân chủ là gì
nó chính là chủ nghĩa cộng sản, chỉ trong CNCS thì ước mong về một thế giới đại
đồng của Khổng Tử mới thành hiện thực, nó không còn là khả năng và ảo tưởng
nữa. Vậy muốn dân chủ thì sao, thì phải đi vào công tác giáo dục là chính yếu,
vậy nên tôi không ngừng nói phải học, phải thấm nhuần giác ngộ lý luận cách
mạng cũng không nằm ngoài quan điểm này. Bài viết của tôi hôm nay đến đây là
kết thúc và nó cũng kết thúc 3 kỳ về dân chủ và dân chủ XHCN này.
Sau bài viết này tôi quyết định dừng lại và sẽ không viết thêm bài nào nữa, thay vào đó sẽ chuyên tâm làm công tác giáo dục. Điều rất mừng là bây giờ có anh Trần Thế Công và Nguyễn Bình Minh đã lập ra nhóm Gia Sư Khai Sáng để hi vọng có thể thực hiện giáo dục cho thế hệ trẻ, tôi cũng là một thành viên tham gia của kế hoạch này, vậy nên tôi nghĩ nếu các bạn ai có khả năng của mình có thể làm được thì hẵy nên tham gia, đó là một đóng góp cho chính xã hội đó, cho xây dựng tương lai của chúng ta và hướng tới chủ nghĩa cộng sản hay thế giới đại đồng đó.
Xin kết thúc ở đây, xin cám ơn vì đã đọc và theo dõi các bài viết của tôi trong thời gian vừa qua. Chúc các bạn có một nắm mới vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc.
Sau bài viết này tôi quyết định dừng lại và sẽ không viết thêm bài nào nữa, thay vào đó sẽ chuyên tâm làm công tác giáo dục. Điều rất mừng là bây giờ có anh Trần Thế Công và Nguyễn Bình Minh đã lập ra nhóm Gia Sư Khai Sáng để hi vọng có thể thực hiện giáo dục cho thế hệ trẻ, tôi cũng là một thành viên tham gia của kế hoạch này, vậy nên tôi nghĩ nếu các bạn ai có khả năng của mình có thể làm được thì hẵy nên tham gia, đó là một đóng góp cho chính xã hội đó, cho xây dựng tương lai của chúng ta và hướng tới chủ nghĩa cộng sản hay thế giới đại đồng đó.
Xin kết thúc ở đây, xin cám ơn vì đã đọc và theo dõi các bài viết của tôi trong thời gian vừa qua. Chúc các bạn có một nắm mới vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc.
Hà Nội, ngày 1 tháng 1 năm 2012.
|
This entry was posted on 16:05
You can follow any responses to this entry through
the RSS 2.0 feed.
You can leave a response,
or trackback from your own site.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cung cấp bởi Blogger.

16 nhận xét:
"Bây giờ hãy nhìn một cách thật khách quan, từ sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, hàng loạt các nước Đông Âu đi theo TBCN, nhưng họ có thay đổi được gì, đời sống họ tăng lên bao nhiêu..."
Thay đổi về kinh tế ở châu Âu này, ví dụ một nước cho nhanh nhé:
GDP đầu người Ba Lan (1990 bắt đầu tư bản nhé):
1937: $1.000
1990: $1.700
2011: $20.100
Nguồn:
http://en.wikipedia.org/wiki/Economy_of_Poland
http://en.wikipedia.org/wiki/Eastern_Bloc_economies
Bạn viết dài lắm chữ, một số ít con số thì lại quá là lệch: ai lại lấy Philipines làm điển hình cho tư bản. Khéo mà ngụy biện.
Chán chả buồn đọc nữa.
Thương bác này quá. Bác mất công đọc nhiều, đọc sâu mà cuối cùng uổng. Ngộ chữ. Đọc hết đoạn bác so sánh Phong kiến phương Đông và phương Tây, cho rằng phong kiến phương Đông có tự do hơn thì tự thấy thần kinh không thể chịu được nữa, dừng đọc, chào thua tư duy của bác. Bác cho rằng phương Đông hay thay đổi triều đại, do có dân chủ, phương Tây thì không. Sau đó bác lại bảo phong kiến phương Đông chỉ bảo vệ quyền lợi một dòng tộc, đỡ hơn phong kiến phương Tây bảo vệ quyền lợi nhiều dòng tộc. Mâu thuẫn luôn với ý trước. Thực ra thì em nghĩ chả có phong kiến nào (và cả ngày nay) hơn phong kiến nào, từ Đông sang Tây. So sánh cập kênh bỏ mịa. Tập đoàn quyền lợi nào chả phải bảo vệ chính nó (ngu gì). Lại còn đem phim ra chứng minh luận điểm, lậy hồn (khối phim nói ngược lại, lãnh chúa tốt chảy nước mắt :D).
Túm lại không khai sáng được điều gì, lại rút đầu ra khỏi bụi rậm
Hay quá! chỉ có những kẻ hâm mới đưa chi tiết thu nhập ra phản bác(vì 1000 thời 37 so với 20.000 thời 2011 cái nào giá trị hơn?). Và chỉ có kẻ đuối lý và thiển cận mới đưa ra một điểm không sáng tỏ để phủ nhận toàn bộ. Nói chung bài viết rất hay.
Real Historical Gross Domestic Product (GDP) Per Capita and Growth Rates of GDP Per Capita for Baseline Countries/Regions (in 2005 dollars) 1969-2011
Updated:12/15/2011
Source: ERS International Macroeconomic Data Set
Real 2005 GDP Per Capita ($) and Annual Growth Rates (right side of table)
Countries/Regions 1969 1970 1971 1972 1973 1974 1975 1976 1977 1978 1979 1980 1981 1982 1983 1984 1985 1986 1987 1988 1989 1990 1991 1992 1993 1994 1995 1996 1997 1998 1999 2000 2001 2002 2003 2004 2005 2006 2007 2008 2009 2010 2011
United States $21.145 $20.915 $21.320 $22.189 $23.244 $22.901 $22.627 $23.611 $24.450 $25.542 $26.051 $25.675 $26.070 $25.321 $26.224 $27.866 $28.763 $29.486 $30.158 $31.114 $31.923 $32.157 $31.656 $32.279 $32.765 $33.684 $34.122 $34.989 $36.112 $37.247 $38.599 $39.750 $39.769 $40.108 $40.769 $41.792 $42.681 $43.332 $43.726 $43.178 $41.313 $42.189 $42.448
Poland $3.027 $3.097 $3.168 $3.240 $3.311 $3.382 $3.453 $3.526 $3.601 $3.680 $3.758 $3.839 $3.922 $4.007 $4.093 $4.181 $4.273 $4.373 $4.480 $4.603 $4.732 $4.721 $4.375 $4.475 $4.633 $4.864 $5.197 $5.517 $5.904 $6.196 $6.477 $6.755 $6.838 $6.940 $7.212 $7.602 $7.882 $8.377 $8.950 $9.413 $9.573 $9.943 $10.357
Nguồn http://www.ers.usda.gov/data/macroeconomics/Data/HistoricalRealPerCapitaIncomeValues.xls
Khoằm rảnh sao mà cãi lộn với bọn điên thế
Thi thoảng ngứa ngáy chọc cho chúng giãy chơi, he he ..
Đưa thu nhập GDP, sao ko trình bày luôn tầm quan trọng của GDP trong việc đánh giá sự phát triển của một quốc gia? vì khối người (trong đó có tôi) cũng không hiểu GDP nó có vị trí tầm cỡ nào trong việc đánh giá đó. Mà thế nào là một quốc gia phát triển và các quốc gia có nhất thiết phải cố để trở thành "1 quốc gia phát triển" như vậy không cũng là một câu hỏi chưa có lời giải, nên nói thật là đưa cái GDP ra đây chẳng ăn cái thua gì, ko bị người ta chửi cho là may còn tỏ vẻ nguy hiểm? "Tự do, dân chủ" là khái niệm trừu tượng, phức tạp, khó cân đo đong đếm, mang tính địa phương, vùng miền hơn GDP nên nếu đem GDP ra để phản biện lại "tự do dân chủ" thì tư duy cũng chưa có gì là cao.
Lập luận vững chắc, lý lẽ thuyết phục có là của riêng của người đúng hoặc kẻ sai; người thiện hay kẻ ác đâu. Ai chăm chỉ đọc, tư duy nhiều thì lý luận sẽ tốt thôi. Nhưng muốn nhìn nhận một chế độ chính trị của xã hội thì phải nhìn vào cuộc sống của người dân xã hội đó ( không phải vài trăm, vài triệu người của thành phố này hay tỉnh lụy nọ ..mà phải là số lượng của cả một quốc gia) dân sinh như thế nào, sau ngần ấy năm có phát triển được bao nhiêu? dân trí họ ra sao, có đang được nâng cao nhiều không?. Lý tưởng này đúng không phải nằm trên cuốn sách của ông CẬY, hay lý tưởng kia bậy không nằm lập luận của bà NHỜ. Hãy lấy thực tiễn làm thước đo và thực tế làm bằng chứng. Đừng nhầm tưởng với những luận điệu suôn sẻ, êm tai, rót mật thì dân sinh không còn nghèo, dân trí không còn dốt nữa. Đừng thấy vài thành phố đầy sự xa hoa, lộng lẫy, đầy chốn ăn chơi là quốc gia đó đang thịnh vượng. Như vậy thì bị phỉnh rồi đó! Sống trong xã hội dường như vạch ra để ca ngợi chế độ này đúng hay chê bai chế độ nọ sai cũng chẳng giúp ích được dân nghèo bớt đói, hay dân dốt thông minh hơn. Bài viết chỉ mỗi mục đích là bảo vệ tư tưởng CNXH là đúng một cách bảo thủ. Có hay chăng chỉ làm cho những người đang trót đứng cùng phe nghe sướng tai thêm chút. Chứ chẳng mở thêm được xẹo nào cả!! Buồn...
Tôi thấy bài viết này khá hay đáy chứ
Không cần đưa ra dẫn chứng các bạn cũng biết rằng yếu tố con người đóng vai trò quan trọng trong phát triển kinh tế, tuy nhiên một số bạn cứ nói Việt Nam nghèo, nền tảng thấp kém là do chế độ ở VN nhưng các bạn thử đọc lại Lịch Sử của nước mình đi - Đã khi nào đất nước ta thoát khỏi chiến tranh khoảng 40 - 50 năm chưa, sau chiến tranh chúng ta còn nền tảng như thế nào để xây dựng, nói như tác giả thì trong quá trình xây dựng chúng ta găp bao nhiêu trở ngại từ bên ngoài ví dụ như cấm vận...
Tôi không muốn viết nhiều nhưng tôi thống nhất với tác giả đó là đa đảng hay 1 đảng chỉ là cái lý do biện luận mà cơ bản phải có đường lối đúng đắn, lâu dài, phải có sự hỗ trợ của con người trong nước( nhân dân Việt Nam) và bạn bè quốc tế, yếu tố chính trị quốc tế và cả yếu tố kinh tế quốc tế nữa
Tôi không tán thành quan điểm của mọt số cm với dọng điệu thiếu lịch sự, thiếu tính xây dựng bởi nếu các bạn yêu cái tự do của các bạn thì các bạn không nên công kích hay bôi nhọ thaammj chí chửi bới bài viết của tác giả
Vài lời tâm sự cho nhưng ai yêu thích nhưng bài viết như thế này của tác giả
Một đất nước muốn phát triển nếu chỉ đem cái quá khứ để so sánh rồi tự hài lòng, chấp nhận thì khi nào mới thịnh vượng. Cũng giống như thằng con học được dăm ba chữ coi là khỏi dốt thì tự hài lòng vì dù sao đã hơn nhiều so với người cha mù chữ. Vậy có thể gọi là phát triển xây dựng hay sao?
Còn đa đảng hay độc đảng thì đều có mặt lợi và mặt hại của nó. Nhưng có một điểm mà nên được cân nhắc đa đảng thì chắc chắn sẽ không có sự độc tài, nhưng độc đảng thì dễ dàng có đấy vì là ĐỘC mà, không ai cạnh tranh, không ai chống đối nên có thể tự hành tự quyết mà không sợ sự thay thế thống trị.
Còn đường lối đúng đắn đó là điều tất yếu, vì lý thuyết mà còn sai, còn khiếm khuyết thì nói ai mà nghe, ai mà theo. Hiển nhiên tất cả mọi lý thuyết, đường lối đều phải đúng và còn sáng suốt lý tưởng nữa là đằng khác. Nhưng đường thì đã vạch, lối thì đã định, quan trọng là có đi đúng đường và đúng lối hay không. Nếu đa đảng thì nếu sai lập tức sẽ không được lòng dân tin cậy và được thay thế lãnh đạo bằng một đảng khác; chứ còn với độc đảng thì chỉ có kiểm điểm, hứa sẽ sữa sai trong thời gian tới...nếu thời gian tới mà không sữa được thì cho hẹn kỳ tới nữa nhất định cuối cùng thì cũng sẽ hoàn thiện thôi. Cuối cùng thì chỉ có người dân lãnh hậu quả thôi. Còn Đảng viên thì chỉ làm bản tự kiểm điểm, hứa tự sữa sai ..khó quá thì trục em ra khỏi Đảng nhưng cứ an tâm em vẫn an khang và thịnh vượng.
Còn những comments thì đã chấp nhận công bố thì phải chịu nhận những lới nhận xét đa chiều , để thấy rằng cái luận điểm của tác giả có thật sự sâu sắc, hợp lý,và khách quan hay chưa? mọi lời nhận xét đều có giá trị của nó, còn tích cực hay tiêu cực chỉ là do cá nhận cảm nhận.
P/s. Trailuuling : comment này hoàn toàn không phải mục đích chặt chém. Chỉ là muốn bạn có cái nhìn trái chiều của sự việc.
Anh thật. Nhiều khi nhịn chửi cũng không được.
Chính trị và Xã hội. Anh nói thực - là hai thứ xa rời với cái lũ trí thức ngu đần lắm mồm học vẹt của dân An nam mít - thứ dân ngu dốt mà thằng Pháp nó gọi đúng tên.
Chúng mày cãi mỏi mồm cái mà chúng mày đang phần đấu làm gì thế. Lũ lợn.
Còn Dân chủ và bao nhiêu thứ khác nữa. Nên học và kiếm tiền để mặt bằng xã hội nó lên. Mọi thứ nó lên chúng mày mới hiểu. Cái thứ ăn rỗi biên bóc lờ. Nhịn ăn cho con đi du học. Mót được vài chữ cứ thế là lu loa như đĩ mất váy. Tưởng tượng khối thứ mà phản bác linh tinh.
Chúng mày giống kiểu con Rùa - Thỏ. Lịt bà, con Thỏ chạy nhanh rớt mịe xuống hố. Con Rùa đi chậm đến nơi là bơi và bò khi đoạn đường vừa lấp. Thứ dở ương dở mắm, hóng hớt, quần tuột thăt lưng thế mà cứ mạnh mồm tưởng tượng ra này nọ.
Trí thức Việt dạo này vừa ngu vừa hèn càng lúc càng nhiều!
Mọi người vẫn đang kiếm tiền và đang học từng phút từng giây đó chứ. Thậm chí cả những câu tục tỉu và xỉ vả của bạn cũng có giá trị của riêng của nó để mà học. Chắc có lẽ là bạn chưa cảm nhận được điều đó. Không sao!! không sớm thì muộn.
Chúc vui và thành công,
@nặc danh 1:
Chỉ sợ đa đảng nó lại nhiều thủ đoạn vừa thâm vừa độc hơn, kiểu trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết. Tóm lại là đa đảng hay 1 đảng không quan trọng mà quan trọng là làm ăn có lương tâm hay không? Các nhà dân chủ Việt Nam không biết thế nào nhưng luôn tỏ vẻ bố đời và nguy hiểm, e thì e vẫn tôn trọng những gì thế hệ trước đã làm. Còn xã hội có nghèo khổ có vô tổ chức thì cũng là do các thành viên trong đó gây ra chứ không thể đổ hết trách nhiệm cho những thằng quản lý.
@nặc danh 2:
Thằng Pháp nó bảo dân mình ngu á? ngu cũng hơn thằng đi ăn cướp giết người, bi dân bản địa đánh cho cút về nước. Về bảo với ông già chúng mày ngu nhé, dân Việt Nam chỉ hơi kém phát triển vì ... xyz gì đó (một số người nói: chiến tranh, phong kiến ... ) những cũng chẳng có việc đếk gì phải theo thằng nào. Thích thì chơi ko thích thì giải tán.
Hai đứa này nó viết gì thế cà, tiếng Việt đơn giản lắm mà.
Lam the nao cho dan giau la duoc
dang cong san lam duoc khong KHONG
Đăng một Nhận xét